Con Dâu Nhà Giàu

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 87 lượt xem
  • 7 tháng trước

Con Dâu Nhà Giàu - Chương 253: Phiên Ngoại Hi Tuấn

Mọi người đều nói tôi là ngôi sao nổi tiếng nhất Châu Á, ai cũng nói
tôi là một ngôi sao rất thành công, người đàn ông thành công. Ngôi sao
thành công thì tôi phủ nhận, có được vị trí hôm nay cũng không phải là
công của mình tôi được, đúng thế, là một ngôi sao, tôi thành công

Nhưng là một người đàn ông, tôi cũng tính là thành công sao? Tôi thật sự không có đáp án. Trước sau tôi chỉ yêu hai người con gái nhưng cả
hai đều không yêu tôi. Chị dâu Thiệu Lâm không nói, chị và anh vốn có
tình cảm sâu đậm, tôi không nên thầm thương trộm nhớ chị. Đây là tôi
sai. Không có được Thiệu Lâm, tôi cũng không oán không hận.

Nhưng còn Chu Thiến? Vì sao giữa tôi và anh cả cô ấy lại chọn anh? Cô ấy đã nhiều lần nói rõ, cũng nhiều lần ám chỉ tôi đừng theo đuổi để
tránh khổ sở sau này. Tôi cũng từng nghĩ đến việc buông tay nhưng tôi tự nhủ với chính mình, khó khăn lắm mới gặp được người con gái khiến tôi
động lòng, chưa đến phút cuối thì không thể dễ dàng buông tay. Nhưng
không ngờ, phút cuối đó lại đến quá nhanh. Khi tôi nhìn thấy cô ấy đau
lòng và anh cả hấp hôi trong mớ đổ nát đó, tôi biết tôi nên buông tay,
chẳng gì có thể sánh bằng tình cảm trải qua sống chết này. Tình cảm của
bọn họ đã đến độ sẵn sàng hi sinh vì đối phương thì tôi còn có thể làm
gì? Tôi nghĩ đã đến lúc tôi rời đi, cũng chẳng phải là rời đi, tôi vốn
chưa từng chạm được vào trái tim cô ấy. Có khi tôi cảm thấy mình thật
thất bại, nếu tôi là một người đàn ông thành công, nếu tôi thực sự tốt
thì vì sao cô ấy lại không thích tôi?

Không ai có thể trả lời tôi.

Bề ngoài, tôi tỏ ra thoải mái đón nhận kết cục này, tôi có sự kiêu
ngạo của mình, tôi không muốn thất tình rồi còn bị đối phương đến an ủi, nói cái gì mà xin lỗi, không phải anh không tốt… Tôi không chịu nổi,
tôi muốn là người bước đi trước, tôi muốn để cô ấy thấy bóng dáng thoải
mái của tôi. Cô ấy vĩnh viễn không biết lúc đó tôi đau lòng cỡ nào nhưng chỉ như vậy thì sau này chúng tôi mới có thể thoải mái mà tiếp tục làm
bạn bè

Mọi người đều nghĩ người như tôi tìm bạn gái là chuyện dễ dàng. Là
cậu hai của tập đoàn Triệu thị, lại là minh tinh nổi tiếng, chỉ cần nói
một lời là có hàng tá cô gái xếp hàng. Nhưng thật sự là vậy sao? Không
phải đâu, mọi người chỉ biết tôi là cậu hai Triệu Hi Tuấn, siêu sao Hi
Tuấn chứ có ai thực sự hiểu tôi? Chính bản thân tôi mà thôi. Chỉ có hai
người con gái nhưng cả hai đều không yêu tôi, siêu sao thì có là gì?
Trong mắt bọn họ chẳng có ý nghĩa gì hết

Xung quanh có không ít các cô gái, bọn họ chỉ biết nói với tôi rằng:
“Hi Tuấn, anh thật tuấn tú, em rất thích nghe anh hát, rất thích xem
phim của anh”. Hoặc dùng ánh mắt si mê nhìn tôi, những người này chỉ có
thể là người hâm mộ cứ không thể thành người yêu được. Thật đó, đối diện với bọn họ tôi vẫn phải giữ hình tượng, giữ chừng mực, thực sự quá mệt
mỏi, tôi không chịu được.

Cũng có một số cô gái trong ngành có tình cảm với tôi, bọn họ muốn
cùng bước bên tôi chẳng qua chỉ là mượn danh tiếng của tôi để nổi tiếng. Còn có ý nghĩa gì nữa?

Là tôi sai, tôi không nên tỉnh táo như vậy, tôi nên hồ đồ một chút
mới đúng. Hôm nay có rượu hôm nay uống thì có lẽ đã vui vẻ hơn nhiều.
Nhưng tôi không làm được, cho nên tôi yêu Chu Thiến, nhưng cô ấy không
yêu tôi, cũng là chuyện chẳng có cách nào…

Trợ lý của tôi nói tôi sống trong vòng luẩn quẩn, chẳng có ham mê nào xấu, cũng chẳng có hứng thú đặc biệt với cái gì, nói như thế đến tôi
cũng cảm thấy bản thân không bình thường, nhưng thật sự không bình
thường sao? Tôi chẳng qua chỉ khao khát một tình cảm chân thành như anh
cả và chị dâu, như anh cả và Chu Thiến. Lại nói, tôi thực sự rất hâm mộ
anh, anh ấy có thể gặp được hai người con gái tốt như vậy, mỗi lần đều
biến tôi thành kẻ thất bại. Tôi nhất định là có chỗ không bằng anh, là ở đâu? Tôi đau khổ suy nghĩ

Sau này nhìn anh cả và Chu Thiến kết hôn, nhìn bọn họ ở trên sân khấu hứa hẹn bên nhau trọn đời, nhẹ nhàng ôm hôn thì mắt tôi không khỏi ươn
ướt. Giờ khắc đó tôi thực sự chúc phúc cho bọn họ. Tuy rằng tôi không có được cô ấy nhưng cô ấy vẫn là người tôi yêu, anh cũng là người tôi kính trọng, ngoài chúc phúc bọn họ tôi thực sự không có suy nghĩ gì khác.
Ừm… Cũng có, lúc ấy trong tôi cũng có ý nghĩ: rồi tôi cũng sẽ có ngay
được như bọn họ sao?

Nhìn bọn họ ôm nhau, đột nhiên tôi cảm thấy thật cô đơn. Tôi có cảm
giác sợ hãi, có lẽ cả đời này tôi cũng không tìm được người như vậy…

Sau này, một người con gái khác đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của tôi, cô ấy là trợ lý của tôi

Tôi vốn có hai trợ lý, trong đó một người từ chức đi nước ngoài du
học, sau đó gọi cô gái tên Tử Kỳ này thay thế, trở thành trợ lý quản lý
việc sinh hoạt của tôi. Ban đầu tôi rất ghét, sao lại là một cô gái? Rất bất tiện! Nhưng Tử Kỳ nghiêm mặt nói với tôi:

– Anh chưa thử thì làm sao mà biết là tôi không làm được?

Loading...

Ma xui quỷ khiến, tôi giữ cô ấy lại

Sau đó tôi mới phát hiện đó là một quyết định sai lầm. Cô ấy tuyệt
đối phù hợp để làm mẹ tôi, cô ấy bắt đầu quản đông quản tây, ví dụ bắt
tôi phải ăn sáng, mặc kệ tôi ngủ say cỡ nào cũng đều ép tôi thức giấc.
Tôi cáu giận, cô ấy lại nghiêm túc nói:

– Phải ăn uống cho có giờ giấc, nếu không sẽ không tốt cho cơ thể

Tôi rất ghét cô ấy. Còn nữa, cô ấy không thèm bàn bạc mà tự ý hủy đi
một số bữa tiệc xã giao, tôi hỏi thì cô ấy lại nghiêm túc mà đáp: thời
gian này phải nghỉ ngơi cho tốt, chuyện xã giao râu ria không cần để ý.

Cứ thế này mãi, Phật cũng phải cáu, tôi tự thấy tính tôi rất tốt, tôi cũng không thích nổi cáu với trợ lý nhưng cô ấy luôn có cách để châm
ngòi cơn giận trong tôi. Điều này, tôi rất phục cô ấy!

Cuối cùng cũng có một ngày tôi không nhịn được mà nhìn cô ấy gào
thét, muốn đuổi việc cô ấy. Lúc ấy còn có rất nhiều người ở đó, ai cũng
kinh ngạc nhìn tôi bởi vì chưa bao giờ tôi giận dữ như vậy

Cô ấy cúi đầu, đến khi ngẩng đầu thì mắt đã rơm rớm. Tôi nghĩ đến
chết tôi cũng sẽ nhớ rõ vẻ mặt của cô ấy lúc đó. Lúc này tôi mới phát
hiện thì ra cô ấy rất xinh đẹp, thực sự rất xinh đẹp, da trắng như
tuyết, mặt mày như tranh vẽ. Vì sao tôi chưa từng phát hiện?

Cô ấy nhìn tôi, nước mắt long lanh rồi nhẹ nhàng nói:

– Anh thực sự không hiểu sao? Tôi chỉ là đang quan tâm anh thôi…

Giọng cô rất khẽ, có cảm giác như chất chữa nỗi đau vô tận. Tôi không khỏi ngây ra, trong lòng dâng lên một cảm giác khó mà nói rõ, dường như có một sợi dây khẽ thắt chặt trong tim.

Cô chã chực khóc, lại mím chặt môi mà cứng rắn xoay người bỏ đi. Tôi
chẳng nghĩ ngợi gì vội đuổi theo, đến hành lang thì đuổi theo được cô
ấy. Một khắc đó, tim tôi đột nhiên trở nên thoải mái vô cùng, như có cái gì đó vốn đè nặng trong lòng đã lâu lại dần biến mất

Cô ấy dường như không nghĩ rằng tôi sẽ đuổi theo cô ấy, đôi mắt đẹp
mở to, khó tin nhìn tôi. Gò má còn có một giọt nước mắt trong suốt khiến người ta nhìn vừa yêu vừa xót. Tôi ôm cô ấy vào lòng…

Chuyện sau này không cần tôi nói mọi người nhất định cũng biết, mọi
chuyện đều là nước chảy thành sông. Tôi lúc này mới hiểu được, Chu Thiến không chọn tôi không phải vì tôi không tốt mà vì duyên phận của cô ấy
không phải là tôi. Giống như duyên phận của Tiểu Kỳ chỉ là cô tôi chứ
không phải là của ai khác, không thể nói rõ được.

Tôi thật sự không nên hoài nghi chính mình.

Loading...
Loading...