Cửu Đỉnh Ký

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 39 lượt xem
  • 2 tháng trước

Cửu Đỉnh Ký - Q.12 - Chương 25: Cửu Đỉnh Luân Hồi

Hai tay Bùi Tam khẽ uốn lượn thành đôi trảo cong cong áp lại gần nhau, giống như thiên địa đều bị hai tay hắn bọc lại.

Mũi Luân Hồi Thương của Đằng Thanh Sơn lại sắc bén đến cực hạn, cho dù là thiên địa chặn lại cũng sẽ bị đâm vỡ.

– Choang!

Tất cả chiến ý của Đằng Thanh Sơn đều ngưng tụ vào ngọn thương này. Trong nháy mắt mũi thương lướt qua, hồ nước phía dưới tự nhiên tách ra, những con sóng vô tận mãnh liệt cuồn cuộn như những thần tử ủng hộ cho thanh Luân Hồi thương của Đằng Thanh Sơn. Còn vô số thế giới lực trong cơ thể Đằng Thanh Sơn cũng gia tốc xoay tròn theo tốc độ của Luân Hồi thương, khí thế Luân Hồi thương không ngừng nâng lên, không ngừng đề cao!

– Vù…

Đôi mắt Bùi Tam nheo lại, hư ảnh Thần Viên cao lớn phía sau hắn khẽ khom người. Hai tay Thần Viên cũng khép lại, thế giới lực vô tận tụ tập vào giữa vòng tay.

Một chiêu mạnh nhất!

Vừa động thủ, cả Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đều thi triển chiêu thức có lực công kích mạnh nhất của mình! Cường giả chính thức giao chiến sẽ không thi triển những chiêu thức yếu, rồi từ từ nâng lên. Thực lực đã tương đương, vậy phải xuất ra tuyệt chiêu mới được, một chiêu phải áp đảo, hoặc đánh bại đối thủ!

– Vèo!

Mũi Luân Hồi Thương mang theo lực xuyên thấu vô tận, chính diện giao phong với hai trảo khép lại của Bùi Tam!

Mũi thương vừa vặn đâm vào giữa hai tay Bùi Tam đang khép lại.

– Hả?

Đằng Thanh Sơn biến sắc, hắn cảm giác thấy một thương của mình như đâm vào một thứ sợi bông tinh khiết nhất, mềm mại tuyệt đối!

Chiêu này của Bùi Tam, không chỉ riêng là nhu!

Đó là cương nhu giao hợp, nhu là phòng ngự, công kích là cương!

Loading...

– Phá cho ta, phá, phá!!!

Đáy lòng Đằng Thanh Sơn gầm lên, một thương mang theo hành Thủy với hình thức Độc Long Toản, nhưng lại ẩn chứa lực sinh tử kết hợp.

Sinh cùng tử giống như hai luồng sức mạnh hỗ trợ lẫn nhau, uy lực chiêu thương này không ngừng nâng lên, sinh thì tích lũy sức mạnh, tử thì phát ra lực hủy diệt cường đại.

– Buông tay!

Vẻ mặt dữ tợn, Bùi Tam nổi giận gầm to.

– Xoảng!

Ngón tay Bùi Tam, đập mạnh vào mặt Luân Hồi Thương của Đằng Thanh Sơn, lực xung kích cường đại làm không gian chung quanh bị vặn vẹo. Bất luận là lực đạo ẩn chứa trong Luân Hồi thương, hay ngón tay kinh người ẩn chứa lực đạo của Bùi Tam, cả hai đều chính diện giao phong.

Theo tiếng nổ vang vọng thiên địa, mặt hồ Bạch Mã bốc lên những cơn sóng cao tới cả trăm trượng, giống như mấy trăm con cự long bổ ra bốn phương tám hướng, nhanh chóng bổ xuống. Trong lúc nhất thời cả mặt hồ Bạch Mã đều dập dềnh, cho dù ở bờ hồ, nước cũng dâng lên cao gần một trượng.

– Phốc.

Bị nước tạt ướt lạnh thấu xương, trên vạn người đứng ở ven hồ đều trợn mắt, nhìn về phía giữa hồ.

– Quá lợi hại.

– Một lần giao thủ, cả hồ Bạch Mã đều chấn động như vậy. Không hổ là hai người mạnh nhất trên Cửu Châu Đại Địa.

– Trận này, ta thấy cũng rất khó đoán. Ai thắng ai thua quả thật khó nói.

Mọi người đứng xem ven hồ đều vô cùng kích động.

Trên mặt hồ.

Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đứng cách xa nhau một dặm.

Đằng Thanh Sơn khẽ nheo mắt, tay phải cầm cán thương phải hơi buông lỏng, rồi lại nắm chặt:

– Công phu của Bùi Tam quả thật lợi hại, lại có thể đón được thương này của ta. Một chiêu đầu tiên là dùng nhu kình làm tan lực công kích của ta, sau đó dùng lực công kích mạnh mẽ. Quả là tuyệt vời. Tay phải ta đã tê rần, ta không ngờ Bủi Tam dùng phương pháp này để phá được công kích mạnh nhất của ta.

Còn ở phía đối diện, hai tay Bùi Tam không khỏi khẽ nắm chặt lại.

– Uy lực thương thật mạnh. Ngón tay, bàn tay ta đều đau nhức.

Bùi Tam cũng cảm giác được, dùng hai tay để phòng ngự như vậy, quả hơi bất lợi.

– Một kích của ta lại không chấn bay được Luân Hồi thương.

Hai tay đồng thời bắn ra, lực đạo quỷ dị lần lượt thay đổi, cho dù là Đằng Thanh Sơn cũng bị chấn động đến mức cả bàn tay run lên.

Ngay lần đầu tiên giao thủ, hai đại cường giả đều ý thức được thẳng thắn dùng chiêu thức mạnh nhất, cứng đối cứng, sợ là không thắng được.

Đôi mắt Đằng Thanh Sơn chợt lóe hàn quang.

Bùi Tam chỉ nhếch mép cười, hung quang lóe ra:

– Tốt lắm.

Vèo!

Vèo!

Hai người đều lao mạnh về phía đối phương, tốc độ cực kỳ kinh người. Lúc này bất luận là Đằng Thanh Sơn, hay Bùi Tam, cả hai không hẹn mà cùng sử dụng một phương cách: khoái chiêu! Võ công trong thiên hạ, không gì là không phá được, duy chỉ có nhanh là không phá được! Một khi nhanh đến nỗi đối thủ không kịp phòng ngự, tự nhiên có thể một chiêu đánh trúng đối thủ.

Bình thường hai đối thủ có lực công kích tương đương, đều không dám ngạnh kháng đòn công kích của đối phương.

Dù sao lực chịu đựng của thân thể bình thường cũng không bằng với lực công kích đáng sợ.

– Nhanh, nhanh, nhanh! Chỉ cần ta nhanh hơn hắn một chút, một mũi thương đâm trúng hắn, hắn sẽ bị thương. Đến lúc đó ta sẽ ở vào thế thượng phong.

Đằng Thanh Sơn lướt trên mặt hồ, Luân Hồi thương trong tay cũng quẩy mạnh, trong nháy mắt cả Luân Hồi thương giống như sinh vật sống, tràn ngập sinh cơ vô tận.

Một loạt âm thanh quái dị cao vút vang lên!

Chỉ thấy phía sau Bùi Tam, hư ảnh Thần Viên đã biến mất, xuất hiện một hư ảnh yêu hồ. Lập tức khí chất cả người Bùi Tam đều biến đổi. Huyết quang trong mắt cũng biến mất, mà trở nên âm lãnh. Cả người Bùi Tam hóa thành từng đạo tàn ảnh mơ hồ, nhanh chóng lao về phía Đằng Thanh Sơn đánh tới. Nói về tốc độ di động cấp tốc trong phạm vi nhỏ, rõ ràng Bùi Tam chiếm ưu thế!

– So về nhanh, không phải so sánh về tốc độ di động nhanh, mà là so với tốc độ công kích nhanh!

Đôi mắt Đằng Thanh Sơn lóe lên.

– Ngươi chạy có nhanh tới mấy, xem có xuất đòn nhanh như ta được không?

Hai cái bóng mơ hồ, trong nháy mắt va chạm!

– Xoảng choang…

– Rắc!

– Vù…

Đủ loại thanh âm không ngừng phát ra. Chỉ thấy cả hồ Bạch Mã dâng lên những làn sóng ngút trời. Giữa những làn sóng này, Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đang kịch liệt giao thủ, hơn nữa không ngừng di động.

Cây Luân Hồi thương của Đằng Thanh Sơn giống như cây cỏ mùa xuân, không ngừng sinh trưởng, tràn ngập sinh cơ vô tận, liên miên không dứt. Một thương nối tiếp một thương, chốc chốc xuất hiện một thương công kích cực kỳ tàn nhẫn sắc bén, sau đó lại nhanh chóng chuyển thành một cú đâm tràn ngập sinh cơ.

Chuyển hoán Sinh Tử, hoàn mỹ vô khuyết.

Còn mười ngón trên hai tay Bùi Tam, thì giống như những dây đàn đàn hồi, vừa nhanh chóng vừa tràn ngập mị lực kỳ dị, cho dù là cường giả hư cảnh e rằng cũng không dám nhìn vào hai tay Bùi Tam. Giai điệu trên những ngón tay đang múa đủ để làm cho tinh thần cường giả hư cảnh bị mê hoặc trí mạng, còn cường giả động hư mặc dù không đến mức bị ảnh hưởng hoàn toàn, nhưng nhất định vẫn bị ảnh hưởng một chút.

Do đó Đằng Thanh Sơn hoàn toàn nội liễm thân thủ, chỉ hết sức phát lực ra mũi thương.

Thương pháp chốc chốc sắc bén, chốc chốc tràn ngập tính hủy diệt. Chuyển hoán Sinh Tử, cực kỳ hoàn mỹ.

– Bùng bùng bùng…

Phàm là nơi nào Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam giao thủ lướt qua, những ngọn sóng cao trăm trượng không ngừng bốc lên, cả hồ Bạch Mã như bị một người khổng lồ thoải mái khuấy động, cho dù những chiếc thuyền đậu ở ven bờ cũng bị lật cả. Đặc biệt là khi Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam một đường đánh tới hòn đảo giữa hồ…

– Không!

Ở xa xa Lưu Tam gia đang xem cuộc chiến. Lúc đầu y còn rất kích động, rồi đột nhiên sắc mặt đại biến.

– Ầm ầm..

Quả nhiên không ngoài dự liệu, khi hai đại cường giả Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam điên cuồng đánh tới hòn đảo giữa hồ, lực thiên địa đập thẳng vào tiểu đảo làm đá văng tung tóe, mặt đất nứt vỡ, bị hồ nước bào mòn. Chỉ một vài hơi thở, Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đã ra khỏi phạm vi tiểu đảo, nhưng cả tiểu đảo đã biến mất non nửa rồi.

Lưu Tam gia trợn tròn mắt nhìn:

– Ta … đảo của ta!

– Đại đương gia, Đại đương gia!

Đám hán tử Bạch Mã Bang đi theo Lưu Tam gia vội kêu lên.

Lưu Tam gia dở khóc dở mếu.

Vốn y nghĩ rằng, cho dù là Đằng Thanh Sơn, Bùi Tam có là tuyệt thế cường giả, cũng chỉ có thể đánh cho tiểu đảo thành một đống hoang tàn. Dù như vậy hắn cũng không sợ, khi về sẽ cho xây lại. Nhưng bây giờ cả tiểu đảo đã biến mất non nửa, như vậy chẳng có cách nào xây lại được nữa.

– Đằng Thanh Sơn, đại huynh đệ của ta! Đó là hang ổ của ta mà, ngươi nể mặt ta một chút chứ.

Lưu Tam gia thầm gào lên trong lòng.

Rầm…

Khi những sóng nước hạ xuống, bọt nước bắn tung ra bốn phía, những bông tuyết trên bầu trời cũng bắn văng tung tóe, cuối cùng mọi người cũng thấy được Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đứng trên mặt hồ. Cho dù đã trải qua lần giao thủ khốc liệt vừa rồi, trên người Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam vẫn không có chút thương tích, hoàn toàn lành lặn.

Chỉ là hai người hai tay đều nổi gân xanh, mặt vằn lên, mắt hơi ửng đỏ.

Vừa rồi dùng cách đánh nhanh, đích xác rất hao phí tâm lực, cũng hao phí sức mạnh. Một khi một người không cẩn thận, sẽ bị đối thủ nắm lấy cơ hội đánh cho trọng thương.

Nhưng trạng thái của hai người đều gần như hoàn mỹ, cũng không hề phạm sai lầm.

– Đằng Thanh Sơn, ngươi rất lợi hại!

Trong mắt Bùi Tam lóe lên tinh quang.

– Ngươi cũng không tệ!

Đằng Thanh Sơn cũng cảm thấy đối thủ khó nuốt.

Tuyệt chiêu mạnh nhất, dùng cách đánh nhanh. Hai người vẫn chưa phân thắng bại.

– Đằng Thanh Sơn, còn nhớ đêm hôm trước, chúng ta uống rượu nói chuyện không.

Khí thế Bùi Tam đang từ từ thay đổi.

– Nếu ta chết, nhớ kỹ lời ký thác của ta.

Phía sau người Bùi Tam một lần nữa hiện lên hư ảnh Thần Viên, đồng thời khí thế trở nên điên cuồng bạo ngược, ẩn chứa sự công kích vô tận.

Đôi mắt Đằng Thanh Sơn khẽ nheo lại, hai tay cầm chắc Luân Hồi thương.

Hai người đều hiểu rõ… phần sau phải làm gì!

Tuyệt chiêu mạnh nhất, tuyệt chiêu nhanh nhất cũng đều không phân thắng bại. Vậy chỉ còn có một biện pháp, đó là cận chiến sinh tử! Một khi hai người cận thân điên cuồng chém giết thì rất khó đoán trước kết quả. Lúc trước tăng nhân hoàng bào Ma Ni Tự Liễu Nguyên cùng sinh tử cận chiến với Bùi Tam, nhờ đó mới có được kết quả: Bùi Tam trọng thương, còn Liễu Nguyên bị một cú chém bằng tay bay đầu.

– Cận thân sinh tử chiến!

Trong mắt Bùi Tam vằn lên đỏ như máu, cả người điên cuồng.

– Đằng Thanh Sơn, đây là thứ ta sở trường nhất.

– Ta há sợ ngươi chứ!

Trong mắt Đằng Thanh Sơn cũng có sự điên cuồng của sói.

Kiếp trước Đằng Thanh Sơn dựa vào đôi tay, cận thân giết chóc.

Dù sao hắn học Nội Gia Quyền, mà Nội Gia Quyền cận chiến rất lợi hại! Còn bây giờ có thêm cây Luân Hồi thương, Đằng Thanh Sơn hoàn toàn có thể có thể kết hợp đánh xa với đánh gần. Về phương diện kỹ xảo cận chiến, Đằng Thanh Sơn tự thấy lướt mắt cả Cửu Châu, không ai có thể so được với mình!

– Hống…

Bùi Tam phát ra một tiếng gầm lớn. Thần Viên như một con vượn đang điên loạn, lao về phía Đằng Thanh Sơn.

– Hát!

Đằng Thanh Sơn nghiến răng, cầm Luân Hồi thương điên cuồng chống lại.

– Xoạt…

Cả người Bùi Tam xông tới, hai tay đánh thẳng về phía Đằng Thanh Sơn.

– Khai!

Đằng Thanh Sơn quát lớn một tiếng, Luân Hồi thương như có linh tính, thập thò chừng vài lần, đánh mạnh vào hai tay Bùi Tam. Nhưng Bùi Tam vẫn điên cuồng lắc người xông sát vào Đằng Thanh Sơn. Đằng Thanh Sơn nhếch mép cười, Luân Hồi thương trong tay đâm mạnh ra rồi thu nhanh lại.

– Choang!

– Choang!

Mũi Luân Hồi Thương lại một lần nữa kháng trụ lại hai cú đánh của Bùi Tam. Lúc này, đầu gối Bùi Tam chợt âm hiểm đánh mạnh lên.

– Ầm!

– Ầm!

Đầu gối Đằng Thanh Sơn cũng co lên, còn thuần thục hơn cả Bùi Tam.

Hai người đánh nhau rồi chia ra trong nháy mắt. Chân phải Đằng Thanh Sơn đang đánh chợt như không có xương, cẳng chân như một bánh xe gió xoay tròn, đá mạnh vào eo bụng của Bùi Tam, đạp cho Bùi Tam cả người lùi lại rất mạnh gần một dặm. Thế giới lực cuồng mãnh càng làm cho hồ nước chung quanh chấn động dữ dội rồi vỡ tung ra.

– Phốc!

Bùi Tam phun ra một ngụm máu, ngẩng đầu nhìn về phía Đằng Thanh Sơn xa xa.

Cảnh này làm đám người Bùi Tuyết Liên đang xem cuộc chiến giữa không trung kinh ngạc đến ngây người.

– Sư phụ, đã cận chiến mà lại bị thương sao?

Lý Triều không dám tin.

– Sao có thể được chứ. Không ai dùng cận chiến mà có thể thắng được cha ta.

Bùi Tuyết Liên không thấy rõ cảnh giao chiến, nhưng đã thấy cha bà thổ huyết.

– Cha không có việc gì đâu, nhất định không việc gì.

Bên Thiên Thần cung vô cùng khiếp sợ lo lắng, còn bên Hình Ý Môn thì lại kinh hỉ như điên.

– Bùi Tam thổ huyết rồi.

Hồng Lâm không kìm được kinh hỉ hô lên.

– Đúng là thổ huyết rồi. Cha ta chẳng sao cả!

Hồng Vũ cũng vội hô.

Đám Đằng Vĩnh Phàm, Viên Lan bên cạnh ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn lên.

Còn Lý Quân thì trò chuyện với bất tử Phượng Hoàng bên cạnh.

– Vừa rồi họ cận chiến.

Lý Quân nói:

– Nhưng, Bùi Tam trúng phải một cước của Thanh Sơn.

– Ha ha, tỷ đấu cận chiến, dám so với sư phụ ta à. Sư phụ ta là tổ sư Nội Gia Quyền.

Dương Đông không khỏi cười ha ha nói.

Hai bên Thiên Thần cung và Hình Ý Môn lúc này có tình cảm hoàn toàn khác nhau.

Còn ngàn vạn người đang xem cuộc chiến, lại vô cùng kích động không dám tin.

– Bùi Tam lại thổ huyết à. Lúc trước hắn liên tục giết Hoàng Thiên Cần, Tần Thập Thất. Ta tưởng là hắn lần này sẽ chiếm thượng phong chứ. Không ngờ bị đánh tới thổ huyết.

– Đúng là thổ huyết, Đằng Thanh Sơn chẳng sao cả.

Không ít người đang xem đều ồn ào thảo luận.

Trên Mặt hồ, Bùi Tam nhìn Đằng Thanh Sơn, có vẻ hơi không dám tin. Vạn Thú Đạo của hắn vốn có thủ đoạn cận chiến cực kỳ điên cuồng.

– Bùi Tam, ngươi không cần sợ.

Đằng Thanh Sơn tự tin cười nói:

– Nội gia Hình Ý Quyền của ta, trên cơ sở chính là Hình Ý Thập Nhị Hình. Mười hai hình này, cơ sở của nó là những đặc thù nhất trong vạn thú. Đối với các loại cận chiến, sớm đã nghiên cứu thấu triệt. Nói về cận chiến, ta thật không sợ bất luận kẻ nào.

Thủ đoạn cận chiến của Nội Gia Quyền không phải là do Đằng Thanh Sơn tự mình sáng chế.

Đây chính là ở kiếp trước Đằng Thanh Sơn, trải qua thế hệ cả ngàn năm, từ những nhân vật thiên tài sáng tạo ra, rồi sau đó tích lũy mà thành Nội Gia Quyền. Quyền pháp của Bùi Tam chỉ do một mình y sáng chế, há có thể so được?

– Ai thắng ai thua, vẫn còn chưa biết đâu.

Thân hình Bùi Tam chợt mờ đi, một lần nữa vọt tới.

Còn Đằng Thanh Sơn cầm Luân Hồi thương, lưu lại những tàn ảnh liên tiếp trên mặt hồ, lại xông tới giao thủ với Bùi Tam.

– Choang!

Chỉ thấy Đằng Thanh Sơn trong chốc lát đã tiến vào giữa hồ nước, trông như một con giao long sống trong nước, sau đó thoát ra rất nhanh, xuất quỷ nhập thần. Hơn nữa đôi chân của Đằng Thanh Sơn trở nên mềm dẻo như không xương, khi cận thân chiến đấu đôi chân hắn xuất ra chiêu nào chiêu nấy đều tinh diệu, công kích làm Bùi Tam căn bản không thể tưởng tượng được. Mặc dù nói thân thể Bùi Tam cũng có thể chịu được lực công kích mãnh liệt. Nhưng… hắn căn bản không thể ngờ được. Tỷ như lúc xoay người né tránh, cẳng chân của Đằng Thanh Sơn còn có thể móc lên một chút, chỉ một cú móc như vậy, lại giống như một cây đao sắc bén.

– Rắc!

Đằng Thanh Sơn không như Bùi Tam chỉ sử dụng quyền, đầu gối, những bộ vị công kích cận chiến tốt nhất, mà còn tinh diệu hơn nhiều. Cán cây Luân Hồi thương chốc chốc chấn vào những đốt xương của Bùi Tam, hơn nữa lực đạo Đằng Thanh Sơn sử dụng cũng rất kỳ lạ, mỗi một lần đụng chạm, đều làm cho khớp xương của Bùi Tam như muốn bị rời ra.

– Thân thể lại có thể tinh diệu như thế à?

Khi cận chiến với Đằng Thanh Sơn, Bùi Tam hoàn toàn chấn động.

Hắn trước giờ không nghiên cứu ra công kích thân thể huyền diệu như thế.

Veo!

Lúc một mũi thương của Đằng Thanh Sơn bắn tới.

– Đốt kỹ (kỹ thuật đánh vào đốt xương)?

Đôi mắt Bùi Tam lóe ra lệ mang.

Hắn không dồn đủ lực phòng ngự, mà sử dụng tay trái đỡ đòn. Còn tay phải bỗng dưng chộp xéo về phía Đằng Thanh Sơn.

– Muốn chết?

Đằng Thanh Sơn nghiến răng.

Uy lực Luân Hồi thương tăng lên. Với uy lực thương pháp của Đằng Thanh Sơn, khi chiến đấu hắn đánh ra toàn lực một thương, Bùi Tam buộc phải phải dựa vào hai tay mới có thể ngăn chặn, một tay căn bản không ngăn được. Còn lần này sự liều mạng của Bùi Tam hiển nhiên chọc giận Đằng Thanh Sơn.

Xoẹt!

Mũi Luân Hồi thương, gạt bay ngón tay của Bùi Tam, sau đó khẽ chấn động một cái, đâm thủng cánh tay trái Bùi Tam.

– Rít!

Mũi thương từ bên kia cánh tay Bùi Tam thò ra.

– Vù!

Hữu trảo của Bùi Tam cũng chộp vào trước người Đằng Thanh Sơn.

Tay phải Đằng Thanh Sơn cầm thương, tay trái vung lên chặn lại. Bằng vào kỹ xảo cận thân, một tay của Đằng Thanh Sơn cũng chắc chắn ngăn được trảo này.

– Bộp!

Tay hai người trong nháy mắt lần lượt thay đổi.

Đằng Thanh Sơn chỉ cảm thấy giác tay trái tê rần. Hữu trảo của Bùi Tam trảo mạnh về phía ngực bụng Đằng Thanh Sơn. Đằng Thanh Sơn lập tức vận kình, cơ bắp gân cốt trong cơ thể đều mềm đi, chỗ ngực bụng trũng xuống.

– Rầm…

Một trảo sắc bén của Bùi Tam, vẫn xé rách nội giáp bao bọc cơ thể Đằng Thanh Sơn, tước đi một cục thịt to, máu chảy đầm đìa.

Vèo! Vèo!

Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đều nhanh chóng tách ra.

An tĩnh! Ngàn vạn người chung quanh hồ Bạch Mã đều yên lặng. Còn hai bên Thiên Thần cung và Hình Ý Môn, lại đều vô cùng khiếp sợ.

– Thanh Sơn!

– Sư phụ!

– Cha!

Nhóm người Lý Quân và Đằng Thú, Dương Đông, cả Hồng Vũ, Hồng Lâm đều thấy vùng eo và bụng Đằng Thanh Sơn máu chảy đầm đìa, còn trên người Bùi Tam đối diện, cả người rách nát tả tơi, không biết bao nhiêu chỗ bị thương. Tay trái vặn vẹo rất quái dị, cánh tay này hiển nhiên đã bị phế rồi.

Đằng Thanh Sơn hít sâu một hơi, khống chế cơ bắp, máu ở eo bụng không chảy nữa, nhưng vết thương to như vậy, cũng hoàn toàn làm cho lực cận chiến của Đằng Thanh Sơn bị ảnh hưởng. Nhưng còn may, Đằng Thanh Sơn đạt tới bậc này, trong cận chiến dựa vào thế giới lực, cơ hồ có thể quên đi sức mạnh thân thể.

Do đó lực công kích cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.

– Bùi Tam, ngươi … ngươi lại học được đốt kỹ à?

Đằng Thanh Sơn khiếp sợ nhìn Bùi Tam xa xa.

– Ha ha…

Tuy trọng thương, ngược lại Bùi Tam còn cười to:

– Đằng Thanh Sơn, ta phải cảm tạ ngươi, cảm tạ ngươi. Ngươi cho ta biết, cận thân chiến đấu, không chỉ đánh nhầu như dã thú.

Nói rồi, Bùi Tam bất chấp tay trái không thể sử dụng, cười lớn lại một lần nữa xông về phía Đằng Thanh Sơn.

– Bùi Tam, chịu thua đi!

Đằng Thanh Sơn không chấp nhận việc mình thất bại khi đối diện với Bùi Tam chỉ còn dùng một tay.

Vèo! Vèo!

Hai tàn ảnh trên mặt hồ trong nháy mắt chợt biến mất, rồi sau đó lần lượt thay đổi giữa trung ương hồ.

– Xì!

– Xoẹt!

– Tê…

Công kích của Bùi Tam đầy máu tanh. Hắn căn bản không quản tới thân thể đã trọng thương, thậm chí có đôi khi còn dùng thương tật đổi thương tật. Nhưng cái quỷ dị là, mắt Bùi Tam lại càng lúc càng sáng, tinh thần cả người càng ngày càng hưng phấn.

– Đúng, là như thế này. Ha ha, quá tinh diệu.

Ầm ầm…

Hai người Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam lại một lần nữa tách ra. Lúc này Bùi Tam cả người nhuộm máu, tay phải cũng trọng thương không thể sử dụng.

– Bùi Tam, còn không chịu thua sao, muốn chết sao?

Trên người Đằng Thanh Sơn mặc dù có thương tích, nhưng lại chiếm thượng phong tuyệt đối, dù sao Bùi Tam lúc này cả song chưởng đều không thể sử dụng.

– Cha, cha!

Bùi Tuyết Liên giữa không trung hai mắt rưng rưng.

– Sao lại như thế, sư phụ, sư phụ lại thất bại sao?

Nhìn thấy Bùi Tam mặt lộ ra nụ cười điên cuồng, Lý Triều và Thú Vương Ô Hầu cùng đệ đệ Bùi Hạo đều cảm thấy không dám tin.

– Đằng Thanh Sơn sắp thắng à!

– Bùi Tam sắp thua, đã bị phế rồi.

Ven hồ Bạch Mã, ngàn vạn người đến từ các nơi trên Cửu Châu Đại Địa đều thán phục không thôi. Họ đều cho rằng ma đầu tuyệt thế coi như đã thất bại. Lúc này đích xác Bùi Tam cũng rất chật vật, hai tay đều không sử dụng được, trên người thương thế khắp nơi. Công phu đều trên tay hắn, còn gì để mà đánh với Đằng Thanh Sơn đây?

Trên hồ Bạch Mã.

Tuyết càng lúc càng lớn, mọi người đứng xem xa xa chỉ có thể mơ mơ hồ hồ thấy bóng hai người trên hồ Bạch Mã. Chỉ có đám cường giả mới có thể nhận thấy rõ ràng thương thế hai người.

– Bùi Tam, chịu thua đi!

Đằng Thanh Sơn cầm Luân Hồi thương.

– Chịu thua?

Bùi Tam phát ra nụ cười cổ quái.

– Ngươi nói giỡn hả? Đằng Thanh Sơn… Tiếp một chiêu cuối cùng của ta đi!

Vừa dứt lời, khí thế Bùi Tam đại biến, như một thần tiên khai thiên tích địa, cả người nhảy vọt lên, sau đó chân phải vung cao, giống như một cái búa bổ vỡ cả thiên địa.

Oang…

Thiên địa như run lên trước cú đá này.

– Cái gì?

Đằng Thanh Sơn biến sắc.

Cả thiên địa trong nháy mắt đều biến mất, trở nên một khoảng hắc ám. Trong bóng đêm chỉ còn lại có một cái chân đáng sợ đang bổ tới! Đằng Thanh Sơn muốn nhích người né tránh, nhưng cảm giác thân thể di động quá chậm, căn bản không thể né tránh khỏi cái chân khó tin của Bùi Tam. Hắn muốn đâm Luân Hồi thương ra, lại cảm thấy tốc độ đâm thương vẫn không đủ, quá chậm!

Hình như động tác của mình thoáng cái chậm đi quá nhiều.

Né tránh không kịp, ngăn cản cũng không kịp!

– Ta…

– Nhanh, nhanh nữa.

Đằng Thanh Sơn cầm Luân Hồi thương, liều mạng muốn đâm Luân Hồi thương nhanh lên, ngăn cú đá đáng sợ lại.

Nhưng tốc độ Luân Hồi thương vẫn không đủ.

– Ầm ầm…

Một cú đá chưa tới, nhưng sức mạnh cường đại ẩn chứa làm cho không gian rung lên đã truyền tới người Đằng Thanh Sơn. Đằng Thanh Sơn cảm giác cả người đều phát run lên, cũng tương tự như bị một người khổng lồ trêu đùa một đứa trẻ con, hoàn toàn bất lực, hoàn toàn không thể phản kháng.

Ngày tận thế!

Tử vong, rất gần tử vong.

– Ta không muốn chết, không muốn chết! Cha, mẹ, Tiểu Quân, Hồng Vũ, Lâm Lâm…

Trong đầu Đằng Thanh Sơn trong nháy mắt hiện ra những hình ảnh của thân nhân. Hắn không muốn chết, nhưng cú đá của Bùi Tam đã làm hắn căn bản không thể chống cự.

– Quá chậm, quá chậm.

Đằng Thanh Sơn chỉ cảm thấy Luân Hồi thương quá chậm.

Tuyệt vọng!

Kiếp trước, mình đấu một trận sinh tử với tam đại sừng sỏ Thần Quốc, lần đó mình chết, là vui vẻ mà chết đi. Ít nhất, mình cũng cứu được đệ đệ. Kiếp trước mình không hề có gì ràng buộc.

Tiểu Miêu sớm đã chết, mình không có gì quyến luyến.

Nhưng lần này… Mình không muốn chết thật!

Kiếp trước, kiếp này… như một bọt nước vỡ tan!

– Lại phải chết một lần nữa à?

Đằng Thanh Sơn tuyệt vọng, buồn bã.

Đằng Thanh Sơn cảm giác tương tự như lần sinh tử kiếp trước, lần này mình lại sắp chết rồi. Cảm giác sinh mạng sắp rời đi, cảm giác tử vong đã đến.

Thi triển ra một cước, đồng thời Bùi Tam cũng quan sát Đằng Thanh Sơn. Thấy trên mặt Đằng Thanh Sơn lộ ra vẻ cam chịu chết chóc, y không khỏi thở dài một hơi tiếc nuối.

Cửu Đỉnh Luân Hồi (hạ).

Khi cả người Đằng Thanh Sơn như lâm vào tử vong, chợt Luân Hồi thương trong tay phải hắn lại trong nháy mắt đạt tới một tốc độ khó tin.

– Bành…

Luân Hồi thương và chân của Bùi Tam giao kích. Cú giao kích này làm cả thiên địa rung mạnh, sau đó rách ra như có có một người khổng lồ xé toang thiên địa.

Cả thiên địa đột nhiên bị đánh vỡ thành một hắc động to chừng mười trượng. Ngàn vạn người đang xem cuộc chiến trên bờ hồ Bạch Mã ai nấy đều trợn tròn mắt, ngây dại ra, nhìn lỗ đen trên bầu trời hồ Bạch Mã. Hắc động sau đó không ngừng nhanh chóng biến đổi, động khẩu không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

– Phá toái hư không!

– Phá toái hư không!!!

– Là phá toái hư không!

Cả hồ Bạch Mã vang lên những tiếng thét kinh hãi, rồi sau đó ngàn vạn người đều phát ra tiếng hoan hồ ầm ầm như thủy triều, thanh âm rung động cả đất trời. Tất cả mọi người đều hoan hô, cho dù Vũ Hoàng môn vốn cừu hận Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam, ai nấy đều dại ra. Hoàn toàn ngẩn người ra.

Tất cả mọi người đều biết, phá toái hư không có nghĩa là gì!

Chí Cường Giả!!!

Đáng sợ nhất là… Hai người giao kích, có thể phá toái hư không, đại biểu cho cái gì?

Hai người đều là Chí Cường Giả!

Hai Chí Cường Giả!!!

Trước đó chưa từng có!

– Sinh và Tử, tử và sinh, một bước cuối cùng, nguyên lai là như vậy.

Đằng Thanh Sơn lẩm bẩm, nhìn Bùi Tam nở một nụ cười.

– Một thương cuối cùng của ta, đã trở thành “luân hồi”.

Vào một khắc cuối cùng, Đằng Thanh Sơn ngộ thông chỗ bí ẩn của sinh tử.

Sinh tử tương hợp, tức là luân hồi.

Vô tận luân hồi, nguyên thủy của mọi thứ.

– Ta cũng luôn nằm trong mê võng.

Bùi Tam mỉm cười.

– Vạn Thú Đạo, Vạn Thú Đạo, linh của Vạn Thú chính là người! Tôn sư vạn thú, cũng là người! Bất luận là Giao Long, Long Quy, Thần Viên vân vân, thiên địa ẩn chứa bí ẩn nhất, trở thành viên mãn, chính là thân thể con người. Thân thể con người, mới là tinh diệu nhất trong vạn thú.

Nói xong những lời này, hai người đều nhắm mắt lại.

Trong Nê hoàn cung.

– Ầm ầm!

Nê hoàn cung của Đằng Thanh Sơn đang phát sinh biến hóa kịch liệt. Thế giới lực hoàn toàn hóa thành lực hỗn độn màu xám, tất cả sức mạnh không ngừng ngưng tụ. Cả sắc thái của bản thân nê hoàn cung cũng thay đổi, cuối cùng hóa thành một quả “trứng” màu xám, Trong quả trứng này, có lực như thủy ngân vô tận lưu động.

Hỗn độn một khối, trở về nguyên thủy.

Tất cả đều trở về bổn nguyên!

Không sinh không tử!

– Đây là hình thức ban đầu của thế giới.

Đằng Thanh Sơn từ từ thầm nhủ:

– Cửu Châu Đại Địa cũng giống như một người khổng lồ trưởng thành. Còn thế giới hình thành trong nê hoàn cung của Chí Cường Giả, bây giờ là một quả trứng. Trứng chưa nở. Nhưng đã trở về hỗn độn, trở về nguyên thủy. Nhìn như chết chóc, nhưng lại có sinh cơ vô tận.

Đồng thời lực nguyên thủy hỗn độn vô tận đang nhanh chóng tràn ra khắp toàn thân Đằng Thanh Sơn.

– Xoẹt xoẹt…

– Lạo xạo!

Gân cốt toàn thân Đằng Thanh Sơn bùng nổ, từ những ngóc ngách rất nhỏ trong thân thể, thậm chí cả da cũng đều xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, sức mạnh thân thể không ngừng nâng lên, lần lượt nâng lên đạt tới một trình độ khó tin. Chỉ một cú tát cũng đủ để đánh chết cường giả động hư.

Hơn nữa gân cốt thân thể cũng không ngừng biến hóa, trở nên cứng rắn vô cùng, đạt tới một trình độ khó tin.

Thần giáp trên người, trong tay Luân Hồi thương Đằng Thanh Sơn, cũng phát sinh biến hóa. Nhưng so ra, biến hóa của binh khí không bằng biến hóa kịch liệt của thân thể.

… Hồi lâu…

Tất cả biến hóa rốt cục đã đình chỉ.

Tuyết đã ngừng rơi.

Hai người Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam cơ hồ đồng thời mở mắt, nhìn nhau cười vang.

Vốn song chưởng Bùi Tam hầu như bị phế hoàn toàn, lúc này đã không tổn hao gì, trên người cũng không còn bất kỳ thương thế nào. Những chỗ bị thương trên người Đằng Thanh Sơn cũng được hoàn toàn chữa khỏi, đến cả vết sẹo cũng chẳng có.

– Chí Cường Giả, cường đại như thế à.

Bùi Tam không kìm được, cảm thán một tiếng, nắm chặt nắm tay, không gian đều run lên.

– Rất mạnh! Đạt tới Chí Cường Giả, mặc dù thế giới chúng ta mới chỉ là hình thức ban đầu, nhưng cùng cấp độ với thiên địa Cửu Châu.

Cũng tương tự như thiên địa Cửu Châu là một sinh linh. Quả trứng trong nê hoàn cung Chí Cường Giả cũng chính là một sinh linh. Ít nhất cũng cùng một cấp độ về sinh mạng.

Đằng Thanh Sơn mỉm cười nói:

– Cửu Châu thiên địa đã không thể áp chế chúng ta.

Sinh mạng có đại hạn.

Thân thể có cực hạn.

Đều là những gông xiềng do thiên địa Cửu Châu cấp cho sinh linh sống trong đó. Làm con người ta có sức mạnh mạnh nhất cũng chỉ là tám mươi vạn cân. Kỳ thật dựa theo tu luyện nhân loại, sức mạnh thân thể hoàn toàn có thể mạnh hơn. Nhưng, đây là hạn chế của thiên địa. Còn nếu đạt tới Chí Cường Giả, có thể thoát ly hạn chế này.

Sức mạnh thân thể của Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam, đều đạt tới một trình độ kinh dị.

– Chẳng trách Chí Cường Giả, đều lưu Chí Cường chiến giáp lại.

Bùi Tam cười.

Đằng Thanh Sơn cũng cười:

– Chúng ta như vậy, còn cần gì Chí Cường chiến giáp nữa chứ?

Đằng Thanh Sơn nắm Luân Hồi thương, trong lòng có một loại cảm giác… Chỉ cần đột nhiên phát lực, có thể bóp nát Luân Hồi thương, một thứ “binh khí Chí Cường” này! Thân thể của Chí Cường Giả vượt xa Chí Cường chiến giáp.

Tự nhiên Chí Cường Giả cũng không quan tâm tới chiến giáp, binh khí.

– Hả?

Ven hồ Bạch Mã, tiếng hoan hô ầm ầm bốn phía như thủy triều. Nhưng Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam hầu như đồng thời nhướng mày. Hai người nhìn nhau. Họ đều cảm giác được Cửu Châu Đại Địa vừa truyền cho họ một chỉ thị, mặc dù rất mơ hồ, nhưng bọn họ hiểu cả…

Cửu Châu Đại Địa chỉ thị cho họ trước khi sống tới năm trăm tuổi phải phá toái hư không ly khai Cửu Châu.

Bằng không, Cửu Châu Đại Địa sẽ thẳng tay bài xích họ ra ngoài!

– Ta cuối cùng cũng biết tại sao trên Cửu Châu Đại Địa, Chí Cường Giả nhiều nhất chỉ tồn tại chừng đó năm.

Bùi Tam cười nói.

– Không có biện pháp.

Đằng Thanh Sơn cười.

– Nếu chúng ta không đi, đến lúc đó Cửu Châu Đại Địa sẽ thẳng tay đuổi chúng ta đi.

Ông trời rất linh.

Thiên địa có qui tắc vận hành của mình. Sau khi đạt tới Chí Cường Giả, đã vượt qua hạn chế của nó, vậy nó chỉ có thể buộc Chí Cường Giả trước khi sống tới năm trăm năm phải ly khai. Nếu không ly khai, quy tắc thiên địa sẽ tống thẳng Chí Cường Giả đi.

– Đằng Thanh Sơn, ngươi chuẩn bị khi nào thì phá toái hư không rời khỏi đây?

Bùi Tam cười hỏi.

Đằng Thanh Sơn mỉm cười.

Sau khi đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả, hắn có thể cảm giác được rõ ràng, vùng thiên địa này đã không thể ước thúc được hắn, thậm chí chỉ dùng sức, là có thể phá nát một động khẩu.

– Ta chưa muốn ly khai.

Đằng Thanh Sơn nói.

– Ta định sau khi con gái ta thành thân, ta sẽ phá toái hư không ly khai.

Bùi Tam cười khẽ nói:

– Cửu Châu Đại Địa không có gì hấp dẫn với ta nữa. Sau khi phá toái hư không, rốt cuộc là đi đâu. Ta rất mong chờ, đó mới là nơi Bùi Tam ta nên đi. Đằng Thanh Sơn, hai người chúng ta làm bạn, cùng nhau đi nhé.

Không ai biết con đường sau phá toái hư không. Bùi Tam cũng rất muốn Đằng Thanh Sơn đi cùng hắn.

– Ngươi không quyến luyến với Châu Cửu, nhưng ta còn có rất nhiều thứ để quyến luyến. Ta chưa muốn đi.

Đằng Thanh Sơn lắc đầu chối bỏ.

Bùi Tam tiếc nuối lắc đầu:

– Cũng được. Lần này chúng ta đánh một trận, cả hai đều được lợi, đều đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả. Ha ha, coi như là viên mãn rồi.

Đằng Thanh Sơn vui vẻ nở nụ cười.

Chí Cường Giả, có thể đạt tới Chí Cường Giả, thoát ly gông cùm xiềng xích Cửu Châu, muốn làm gì thì làm, không có cảm giác hạn chế của Cửu Châu, đích xác rất sung sướng.

Hai người nhìn nhau cười, rồi sau đó lần lượt bay về phía thân nhân mình.

Vèo! Vèo!

Hầu như thân chợt lóe lên, hai người đã xuất hiện bên cạnh thân nhân, tốc độ cực nhanh, so với tốc độ cực hạn của bất tử Phượng Hoàng thì còn nhanh hơn một bước dài. Hơn nữa hai người vẫn chưa đem hết toàn lực. Đây là Chí Cường Giả! Nhân vật vô địch đã thoát ly hạn chế trên Cửu Châu Đại Địa.

Chẳng trách muốn thống nhất thiên hạ là có thể thống nhất thiên hạ!

– Phá toái hư không!

– Chí Cường Giả!

Cả hồ Bạch Mã tựa như nồi nước sôi. Vô số tiếng hoan hô kích động. Cửu Châu Đại Địa đã rất lâu rồi không xuất hiện Chí Cường Giả. Từ sau Thích Già Tổ Sư, đã trên hai ngàn năm, chưa từng xuất hiện một người nào. Lần này qua trận chiến trên hồ Bạch Mã lại xuất hiện hai Chí Cường Giả, thật sự quá khó tin.

– Thanh Sơn!

– Cha!

Khi Đằng Thanh Sơn xuất hiện ở căn lầu bên bờ hồ Bạch Mã, nhóm Lý Quân, Hồng Vũ, Hồng Lâm đều chạy tới, ôm lấy Đằng Thanh Sơn. Người trong gia đình ôm chặt lấy nhau.

– Thanh Sơn!

Đằng Vĩnh Phàm bên cạnh mở tròn mắt, nhìn Đằng Thanh Sơn.

– Cha, mẹ!

Đằng Thanh Sơn cười.

– Ngươi, ngươi…

Đằng Vĩnh Phàm hơi lắp bắp.

– Ngươi trở thành Chí Cường Giả rồi à?

Viên Lan bên cạnh cũng lắp bắp:

– Chí Cường Giả giống như Vũ Hoàng, Tần Lĩnh Thiên Đế à?

Đằng Thanh Sơn khẽ gật đầu.

Đằng Vĩnh Phàm và Viên Lan, hai vợ chồng già nhìn nhau. Viên Lan sững sờ nói:

– Ông lão, con trai ta giống như Vũ Hoàng, Tần Lĩnh Thiên Đế à?

Đôi vợ chồng ở nông thôn không thể nào tưởng tượng nổi con trai mình thoáng cái đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả trong truyền thuyết của Cửu Châu Đại Địa.

Vũ Hoàng, Tần Lĩnh Thiên Đế, Thích Già Tổ Sư là những người nào? Đó là những người được người bái tế như thần linh.

Đằng Thanh Sơn có Nội Gia Quyền nhất mạch truyền lại đời sau, lại đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả, tương lai cũng sẽ được vô số người bái tế như thần linh.

– Ngươi đạt tới trình độ này à?

Đằng Vĩnh Phàm vuốt mặt:

– Ông trời! Ta Đằng … Đằng Vĩnh Phàm, lại có con trai lợi hại như vậy à?

Bọn Đằng Thú, Dương Đông, Tiết Tân bên cạnh cũng kích động như điên.

Còn ở ngoài căn lầu, vô số đệ tử Hình Ý Môn đang tụ tập hoan hô không ngừng. Tiếng hò reo vang vọng tận chân trời. Môn chủ của Nội Gia Quyền, tổ sư của họ đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả. Việc này nhất định sẽ làm Nội Gia Quyền nhất mạch sau này sẽ tiếp tục phát triển, đạt tới một trình độ cường đại vô cùng.

– Ông nội, người là Chí Cường Giả à?

Thanh âm trong trẻo của Tú Tú vang lên.

Đằng Thanh Sơn cúi đầu nhìn xuống, cười ôm lấy nha đầu Tú Tú.

– Nhưng ông nội, Chí Cường Giả là gì thế?

Tú Tú trợn to đôi mắt ngây thơ, nhìn Đằng Thanh Sơn. Hiển nhiên ở tuổi nó căn bản không biết được ý nghĩa của “Chí Cường Giả”.

– Ha ha!

Lập tức tiếng cười vang dội khắp phòng.

Trận đấu mười tám tháng chạp trên hồ Bạch Mã đã qua rất lâu, nhưng trên cả Cửu Châu Đại Địa, vẫn thảo luận về trận đánh truyền kỳ đó. Ở rất nhiều tửu lâu trà tứ, đều có thể thấy không ít người kể chuyện, không ngừng thuật lại trận đánh giữa tuyết bay trên hồ Bạch Mã. Dù sao đó là trận đấu sinh ra hai đại Chí Cường Giả!

Cho dù vạn năm nữa, mười vạn năm nữa, thì cuộc chiến hồ Bạch Mã cũng sẽ vĩnh viễn được thế nhân nhớ kỹ.

Không chỉ riêng như thế, Vạn Tượng Môn còn trước tác riêng một quyển sách “Trận Đấu Đỉnh Cao Trên Bạch Mã Hồ”.

Dương Châu, Đại Duyên Sơn, Hình Ý Môn, trong Đông Hoa Uyển.

– Cha, người xem cuốn sách này viết này, thật là thú vị.

Hồng Vũ cầm một quyển sách đi vào thư phòng, cười nói với Đằng Thanh Sơn.

– Sách này viết gì?

Đằng Thanh Sơn buông bút lông, cười hỏi.

– Là như thế này.

Hồng Vũ cười nói:

– Sách này nói, sáu ngàn năm trước, Vũ Hoàng trở thành Chí Cường Giả, năm ngàn năm trước, Tần Lĩnh Thiên Đế trở thành Chí Cường Giả. Bốn ngàn năm trước, Thi Kiếm Tiên Lý Thái Bạch trở thành Chí Cường Giả. Hai ngàn năm trước, Thích Già Tổ Sư trở thành Chí Cường Giả. Bây giờ, một lần sinh ra hai vị Chí Cường Giả. Dựa theo thời gian, chia đều trên một ngàn năm, sẽ phải sinh ra một vị Chí Cường Giả. Còn sau khi Thích Già Tổ Sư, đã trên hai ngàn năm mà không có một Chí Cường Giả nào sinh ra. Do đó nói… một lần tính tổng cộng đến giờ, lần này phải sinh ra hai vị.

Đằng Thanh Sơn phì cười:

– Tính tổng cộng? Chí Cường Giả còn có thể tính tổng cộng à?

– Nhưng cha, nói như vậy cũng hơi có lý.

Hồng Vũ cười nói.

Đằng Thanh Sơn gật gật đầu:

– Đúng! Thật là hơn một ngàn năm sẽ sinh ra một vị Chí Cường Giả.

– Tốt lắm, ngươi đi luyện quyền đi. Ta viết xong bản bí tịch này rồi nói sau.

Đằng Thanh Sơn cười nói.

– Dạ, cha.

Hồng Vũ lập tức ngoan ngoãn rời đi.

Đằng Thanh Sơn tiếp tục viết bí tịch.

Từ sau khi đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả, ngộ thông đạo lý hỗn độn nguyên thủy, hắn đã hiểu sâu hơn về Nội Gia Quyền. Hơi bỏ chút tâm tư, là có thể được một quyển bí tịch. Rốt cuộc hắn cũng hiểu vì sao Ma Ni Tự có nhiều bí tịch như vậy.

Bởi vì, đích xác Chí Cường Giả sáng tạo bí tịch khá là dễ dàng.

Trở thành Chí Cường Giả xong, thật ra Đằng Thanh Sơn rất thong dong. Thăm hỏi người nhà, thỉnh thoảng viết một quyển bí tịch, hoặc chỉ điểm cho một vài tinh anh Hình Ý Môn. Những thiên tài Nội Gia Quyền ấy khi đối mặt với Đằng Thanh Sơn, ai ai cũng thấp thỏm và rất kích động. Đằng Thanh Sơn đã thành Thần linh của Nội Gia Quyền nhất mạch.

Thoáng chốc, trận hồ Bạch Mã đã qua một năm.

Thanh Châu, trong Thiên Thần cung, ngày mười tám tháng giêng.

Trong Thiên Thần cung khắp nơi giăng đèn kết hoa, vui mừng vạn phần. Bởi vì hôm nay chính là ngày con gái Bùi Tam Bùi Tuyết Liên thành thân với đại đồ đệ của Bùi Tam Lý Triều. Ngày đó Bùi Tam cũng chỉ nói cho vui, không ngờ khi về việc lại thành.

Hai người thành thân là đại sự của Thiên Thần cung.

Bản thân những nhân vật thượng tầng dưới trướng Thiên Thần cung, mỗi người đều mang theo trọng lễ tới đây. Còn Vũ Hoàng môn, Doanh Thị gia tộc, Quy Nguyên Tông, Tuyết Ưng Giáo cũng đều nhận được thiếp mời. Dù sao Bùi Tam chính là một vị Chí Cường Giả trên Cửu Châu Đại Địa, con gái hắn thành thân ai mà không nể tình?

Cho dù lúc trước Vũ Hoàng môn hơi thù oán với Thiên Thần cung, họ cũng không dám đi ngược lại.

– Doanh Thị gia tộc Doanh Hải Đồng, tới…

Bên ngoài tiếng đón khách vang vọng cả Thiên Thần cung.

– Hải Đồng huynh đệ.

Cường giả hư cảnh đến, chú rể Lý Triều hôm nay tự mình đi nghênh đón.

– Lý huynh, hôm nay ngươi đại hôn, sao lại ở đây?

Trong lúc nhất thời, bên trong Thiên Thần cung tiếng cười vang ra không ngừng. Khá nhiều tiên thiên cường giả, cường giả hư cảnh cũng không ít. Những nhân vật xưng bá một phương các nơi khi tới đây đều vô cùng ngoan ngoãn.

– Hình Ý Môn Đằng môn chủ, tới…

Cả tiếng của tên chuyên đón khách cũng run lên. Hắn không dám gọi thẳng tên Đằng Thanh Sơn.

– Đằng môn chủ tới rồi!

– Là Đằng Thanh Sơn!

Trên đại điện trống trải của Thiên Thần cung, không ít người nhỏ giọng thảo luận với nhau, có vẻ hơi mong chờ.

– Là Thanh Sơn huynh đệ tới rồi?

Một thanh âm sang sảng vang lên. Những vị khách khác tới đây, “Bùi Tam” chưa từng tự mình hiện thân, bây giờ lại xuất hiện cười cười đi về phía cửa đại điện. Đằng Thanh Sơn một thân áo bào trắng, cùng Lý Quân cũng mặc váy dài lụa màu trắng, giống như thần tiên quyến lữ phiêu diêu đi tới. Bùi Tam từ xa đã chắp tay hô:

– Thanh Sơn huynh đệ.

– Bùi lão ca.

Đằng Thanh Sơn cũng cười chắp tay.

Trên Cửu Châu Đại Địa, bây giờ chỉ có hai Chí Cường Giả! Tự nhiên có cảm giác thân thiết giữa cường giả. Hơn nữa đã đạt tới Chí Cường Giả, Bùi Tam cũng nhờ vào Đằng Thanh Sơn dẫn dắt mới ngộ ra một bước cuối cùng, còn Đằng Thanh Sơn cũng bị uy hiếp của cú đá của Bùi Tam mới lĩnh ngộ ra.

– Đằng môn chủ!

– Đằng môn chủ!

Khi Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam sóng vai đi vào đại điện, trong đại điện những khách nhân khắp nơi đều vội đứng lên hành lễ. Đằng Thanh Sơn cũng mỉm cười gật đầu chào lại. Ở trong đại điện, có một vài thanh niên theo cha mẹ tới thấy Đằng Thanh Sơn lập tức trở nên vô cùng kích động. Muốn đi lên nói chuyện với Đằng Thanh Sơn nhưng lại không dám.

– Đằng môn chủ trẻ quá nhỉ!

Ở góc đại điện, một thiếu nữ theo cha tới dự, mặt mũi kích động tới đỏ bừng lên.

– Khi mười bảy tuổi Đằng môn chủ đã bước vào tiên thiên, tự nhiên trông có vẻ rất trẻ.

Cha nàng đứng bên cạnh cười nói.

Đằng Thanh Sơn tự nhiên ngồi ghế chủ tọa, chứng kiến cảnh Bùi Tuyết Liên và Lý Triều lạy trời đất. Lần này Bùi Tuyết Liên thành thân, Đằng Thanh Sơn và Lý Quân đều tới dự. Dù sao Lý Quân là đồ đệ của Bùi Tuyết Liên, lần này nàng tới, cũng làm dịu quan hệ giữa song phương. Đằng Thanh Sơn và Bùi Tam đều đã thành bằng hữu, tự nhiên Bùi Tuyết Liên và Lý Quân cũng không còn gì ngăn cách.

– Cộng nhập động phòng!

Một tiếng hô vang lên rất cao.

Lý Triều liền nắm tay Bùi Tuyết Liên rời khỏi đại điện.

– Ha ha, ha ha!

Bất giác Bùi Tam phát ra từng tràng cười.

– Bùi lão ca, ta rất ít khi thấy ngươi mừng như vậy.

Đằng Thanh Sơn cười nói.

– Tuyết liên thành thân, ta cũng đã đỡ lo.

Bùi Tam nhìn Đằng Thanh Sơn.

Hai người nói chuyện, trực tiếp ngăn cách không gian chung quanh không cho người khác nghe thấy.

– Thanh Sơn, ta chuẩn bị ngày mai sẽ phá toái hư không, ly khai thiên địa Cửu Châu.

– Ngày mai?

Đằng Thanh Sơn chấn động.

– Nhanh vậy sao?

– Nếu không phải vì con gái ta thành thân, e rằng sau khi ta đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả, đã ly khai rất nhanh rồi. Bây giờ con gái đã thành thân, ta cũng không còn gì lo lắng… Thật sự ta rất muốn biết, thiên địa ở ngoài Cửu Châu rốt cuộc là ở đâu. Những người Đại Vũ, Doanh Chính, Lý Thái Bạch đã đi nơi nào rồi.

Trong mắt Bùi Tam có vẻ chờ mong.

Trong lòng Đằng Thanh Sơn cũng nổi lên chút tò mò.

Đúng, phá toái hư không xong sẽ đi đâu?

Buổi tối cùng ngày, Đằng Thanh Sơn và Lý Quân không về Hình Ý Môn mà ở lại Thiên Thần cung.

Dù sao ngày mai, Bùi Tam sắp phá toái hư không, ly khai thiên địa Cửu Châu rồi. Tự nhiên Đằng Thanh Sơn muốn đưa tiễn.

– Thanh Sơn!

Lý Quân và Đằng Thanh Sơn đang nằm với nhau, Lý Quân chợt hỏi:

– Bùi Tam phá toái hư không, ly khai thiên địa Cửu Châu. Huynh… huynh chắc không ly khai đó chứ?

– Đừng nghĩ lung tung.

Đằng Thanh Sơn nhè nhẹ ôm Lý Quân.

– Bức ta đi, ta cũng không muốn đi. Ngoài thiên địa Cửu Châu, cũng không hề có được người vợ tốt như vậy, con cái ngoan như vậy.

Lý Quân híc híc cười:

– Đã là Chí Cường Giả rồi, miệng còn bôi mỡ như vậy.

Đằng Thanh Sơn cười cười, không nói gì.

– Được rồi, Thanh Sơn. Huynh nói xem…

Lý Quân nhíu mày:

– Sau khi phá toái hư không, Chí Cường Giả sẽ tới nơi nào?

– Huynh cũng không biết.

Đằng Thanh Sơn lắc đầu.

– Huynh thấy khối đá do Lý Thái Bạch lưu lại, hắn cũng không biết. Đây là một con đường không ai biết, nếu không tự mình đi, thì căn bản là không biết đường này đi thông tới đâu. Nhưng, một khi đi con đường này, có thể không có cách nào quay trở lại.

Lý Quân gật gật đầu.

Trong lịch sử, không có lấy một Chí Cường Giả nào có thể trở về cả.

– Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung.

Đằng Thanh Sơn nhẹ giọng cười nói.

Đêm tối đã qua, hừng đông.

Trên bãi đất trống ngoài hậu viện Thiên Thần cung, bọn người Đằng Thanh Sơn, kể cả Bùi Tuyết Liên, Lý Triều vừa mới thành thân đều đứng đây. Nhưng “Bùi Tam”, người muốn phá toái hư không, lại vắng mặt.

– Đó là cấm địa của cha, cấm bất luận kẻ nào đi vào.

Bùi Tuyết Liên nhìn cửa hậu viện.

– Ta chỉ biết là đó là một lăng mộ, nhưng lại không biết lăng mộ của ai.

– Ngươi được bao tuổi rồi?

Lý Triều bên cạnh cười nói:

– Trước khi ngươi sinh ra, trước khi thu ta làm đồ đệ, sư phụ khẳng định đã trải qua một quá trình gì đó. Mọi người ai cũng có bí mật, không cần suy nghĩ nhiều.

Đằng Thanh Sơn và Lý Quân bên cạnh chỉ lẳng lặng cùng đợi.

Khoảnh khắc sau…

Bùi Tam mặc áo đen từ cửa hậu viện đi ra, nhìn đám người cười cười:

– Thanh Sơn huynh đệ, để ngươi phải đợi lâu.

– Không vội!

Đằng Thanh Sơn cười nói.

– Tuyết Liên!

Bùi Tam nhìn con gái.

Bùi Tuyết Liên không kìm được vùi vào lòng cha. Bà biết… cha bà mà đi, sẽ vĩnh viễn không trở về nữa.

Ôm lấy con gái, để yên cho con gái khóc trong ngực, mắt Bùi Tam cũng hơi rơm rớm. Dù sao đây là con gái ruột của hắn.

– A Triều!

Bùi Tam nhìn Lý Triều, cười nói:

– Ta giao Tuyết Liên cho ngươi, ngươi đừng làm cho ta thất vọng.

– Yên tâm đi, sư phụ.

Lý Triều tự tin cười nói.

Bùi Tam hài lòng gật gật đầu, hắn nhìn Lý Triều rất lâu. Hắn hiểu rõ tính cách Lý Triều.

– Ừm.

Bùi Tam nhìn về phía đệ tử Tô Mông Đặc, Thú Vương Ô Hầu bên cạnh cùng với huynh đệ “Bùi Hạo” của mình…

– Lão Ngũ, ta đi trước đây!

Bùi Hạo khẽ gật đầu, than thở:

– Mấy người đại ca đã đều đi rồi! Nếu họ biết Tam ca có thể đạt tới cảnh giới Chí Cường Giả, nhất định sẽ rất vui.

Bùi Tam gật gật đầu, tâm tình cũng rất phức tạp.

Dù sao cả đám thân nhân, đều đã thay nhau qua đời.

– Thôi, không nói nhiều nữa!

Bùi Tam nhìn Lý Triều, Bùi Tuyết Liên.

– A Triều, binh khí của ta, Chí Cường chiến giáp đều lưu lại cả. Chí Cường chiến giáp, ta giao cho ngươi giữ.

Lý Triều gật gật đầu.

– Cha, người phá toái hư không, rốt cuộc là đi đâu, con… con…

Bùi Tuyết Liên muốn nói gì đó, lại không biết nên nói như thế nào.

– Ngươi hỏi Thanh Sơn huynh đệ xem! Cho dù là Chí Cường Giả, cũng không biết bước qua cửa này, rốt cuộc sẽ đi đâu.

Bùi Tam cười nói:

– Tốt lắm, nhiều bí tịch, Chí Cường chiến giáp vân vân, ta đều lưu lại rồi. Ta chỉ mang theo một thân áo vải, còn có một cái tiểu đỉnh luôn luôn đi cùng ta.

Từ trước ngực Bùi Tam xuất hiện tiểu đỉnh màu đen hầu như giống hệt của Đằng Thanh Sơn.

– Kiếp trước lẫn kiếp này, nó luôn luôn cùng ta. Bảo vật hữu linh, cho các ngươi, nó cũng sẽ đi. Ta đã muốn phá toái hư không, nó cũng không ly khai ta. Nên nó đi cùng với ta.

Đằng Thanh Sơn gật gật đầu.

Hắn nghe hiểu ý. Kiếp trước Bùi Tam Bùi Tam chính là Hạng Phàm Trần, đã có tiểu đỉnh màu đen. Sau khi chuyển sang kiếp khác, tiểu đỉnh màu đen vẫn đi theo hắn.

– Thanh Sơn huynh đệ, ta phải đi rồi. Ta hỏi lại ngươi một lần cuối cùng, ngươi có đồng ý cùng đi với ta, ly khai thiên địa Cửu Châu, cùng lang bạt với ta không?

Bùi Tam nhìn Đằng Thanh Sơn.

Lý Quân không khỏi hơi biến sắc.

Đằng Thanh Sơn cười nhìn Bùi Tam, sau đó quay đầu nhìn vợ. Thấy khuôn mặt lo lắng của vợ, Đằng Thanh Sơn chỉ nắm tay nàng, lập tức cười nhìn Bùi Tam:

– Bùi lão ca, đối với ta thì bất luận ở đâu, cũng không có gì quan trọng bằng gia đình! Nhà của ta ở Cửu Châu, ta sẽ không ly khai.

– Bất luận ở đâu, cũng không có gì quan trọng bằng gia đình?

Bùi Tam lắc đầu thở dài.

– Thôi, đợi năm trăm năm nữa, ngươi muốn hay không cũng phải ly khai rồi. Thanh Sơn huynh đệ, ta xin đi trước một bước.

Hắn lập tức xoay người, tay phải cao giơ lên cao, lực nguyên thủy hỗn độn lập tức quán thâu vào tay phải, bắn ra mạnh mẽ!

Xoạt… lập tức phía trước xuất hiện một lỗ đen dài chừng ba trượng, không gian bên trong lỗ thủng tối đen, căn bản nhìn không thấy gì.

– Con người ta là trần trụi mà tới, lại trần trụi mà đi. Ta sinh ra đã có Cửu Châu đỉnh, bây giờ mang theo Cửu Châu đỉnh rời đi, ha ha…

Bùi Tam cười to, bước lên một bước, lao thẳng vào hắc động. Sau đó hắc động thu nhỏ lại nhanh chóng, cho đến lúc biến thành một điểm đen, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

– Cha!

Bùi Tuyết Liên nhất thời đau đớn kêu lên một tiếng, quỳ xuống.

– Sư phụ.

Lý Triều, Tô Mông Đặc, Thú Vương Ô Hầu cũng đều quỳ xuống.

Hai người Đằng Thanh Sơn và Lý Quân vẫn đứng.

– Thanh Sơn, Bùi Tam đi rồi. Năm trăm năm tới, huynh cũng phải ly khai hả?

Lý Quân vội hỏi dồn.

– Ừm, đúng…

Đằng Thanh Sơn gật đầu.

– Chí Cường Giả không thể vĩnh viễn đứng ở Cửu Châu. Nhiều nhất là sống đến năm trăm tuổi, buộc phải ly khai Cửu Châu. Nếu không, cho dù ta không ly khai

Loading...
Loading...