Đã Nhớ Một Cuộc Đời

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 196 lượt xem
  • 10 tháng trước

Đã Nhớ Một Cuộc Đời - Chap 21.

Trở về với cái không khí yên ắng của khu nhà vườn, nó ngồi im lặng nghĩ đến những người con gái mà nó gặp, đầu nó dừng lại ở cái tên " Tâm ", không được… Nó lắc lắc cái đầu cho tan đi cái tên đó.. Một hành động như thằng điên.. Biết là nó không có tình cảm với em, nhưng sao mà nó lại bị ám ảnh vậy nhỉ… Có thể đó là lần đầu tiên nó được một người con gái thổ lộ tình cảm, chứng kiến một người con gái khóc vì nó, hay vì quá thương em chăng? Thôi không nghĩ nữa..Nó đứng lên kê lại bàn ghế, lau lau, lau luôn cả bàn của mấy nhỏ vừa rồi, một khoanh vệt caphe đen còn dính trên bàn, có lẽ lúc bê ra nó không để ý dưới cốc vẫn còn caphe.. May mà đúng nhỏ ít nói, chứ dính phải nhỏ Ly thì xong rồi..
Tầm chiều tối thì bắt đầu nhiều khách, vẫn là do cái khung cảnh lãng mạng, dẫn đến các cặp vô kín chỗ, lúc đầu một 2 cặp không sao, lúc sau, đến một đống, khiến nó phải chạy khổ sở, nhỏ Mi lại vào giúp nó. Khuôn mặt vẫn nặng như trì chả hiểu sao :
_ Cảm… Ơn Mi nha..
_ Không có gì, cùng quán mà.- Đáp lại với một thái độ không thể lạnh nhạt hơn, khiến nó ngại. Đã giúp rồi thì vui vẻ mà giúp lại còn thế nữa hazzj.. mà lạ thật, sao nhỏ nay vẫn chưa về nhỉ, hay nhỏ cũng giống nó? Cứ thế nhỏ chạy bàn trong khu nó cùng nó mà không ra ngoài nữa, đứa mặt nặng đứa mặt thộn, may mà ít đèn, không khách mà nhìn thấy hai cái mặt này mang nước chắc đang uống thì phun ra quá.. Mà chị Huyền cứ loay hoay trong bếp làm gì từ nãy đến giờ nhỉ, nó tính xin về.. Nhìn mặt nhỏ Mi sợ quá, với lại cũng muộn rồi.. Lúc sau chị đi ra, mồm phồng phồng lên, bà này lại ăn vụng chắc luôn .
_ Ủa, nhóc với bé Mi chưa về hả?
_Dạ chưa chị, vẫn còn khách mà.
_ Mà sao bé Mi lại trong khu này vậy?
_ ak, em thấy trong này đông mà bên ngoài vắng, nhìn tên này tội quá vào giúp ý mà.
_Hihi…hay từ mai bé Mi cùng với nhóc M ở trong này làm luôn, có mỗi mình nhóc M mà đông khách, mấy đứa kia thì nó xin ra rồi.
_ Ơ..?
_ Ơ gì mà ơ, bé Mi thấy được không?- Chưa kịp phản kháng gì, bà đã nhảy vào mồm rồi.
_ Dạ được chị, hihi..-mặt nhỏ Mi bỗng tươi ra nhanh một cách đáng ngạc nhiên, vừa như đeo chì xong giờ đã cười híp cả mắt. Người nhỏ kiểu như có hai chế độ hay sao ý. Mà trong khu này có gì mà nhỏ lại vui đến vậy nhỉ? Nó không thích nhỏ lắm, giờ thì ngày nào cũng phải giáp mặt, chán thật @@.Nó chào chị Huyền rồi đi về, bỗng :
_ Nè đi ăn với mình đi M.-Nhỏ Mi bỗng gọi nó. Trời sập rồi, nhỏ rủ nó đi ăn.
_ Mình không đi đâu..
_ Đi với mình đi mà..-Nhỏ lay lay cái tay nó. Sao tự nhiên lại thân mật vậy nhỉ, vừa mặt lạnh xong @@.
_Không.
_Tại sao? Cậu ghét mình à?
_Không phải.
_Thế tại sao, mà không đi với mình, đi đi coi như trả công mình giúp, hihi..- lại bắt đầu tăng động rồi.
_ Mình hết tiền rồi..-Hơi ngại xíu nhưng thật là phải vậy, nhà vẫn còn mì tôm, với lại phải tiết kiệm cho đến cuối tháng.
_ À, không lo, mình khao hihi.. Đi đi.
_ Mình không thích, thôi về đây.
_ Ơ .. Này.- Nhỏ gọi với theo khi nó rảo bước nhanh ra cổng. Kệ.
Lôi cái xe đạp ra, chào anh Vinh rồi về, hôm nay oi thật, người ta ngồi đầy ra hóng gió mà cây lá lặng như tờ, nó đạp xe dưới ánh đèn đường mà lưng áo ướt đẫm mồ hôi.. Đến nơi mở của căn phòng tối om ra, hầm hập như cái lò bát quái.. Nó đun ấm nước rồi đi tắm, sảng khoái thật, may mà quần áo hôm qua phơi khô rồi không chắc ở truồng mất, nó lại giặt xong ra ăn mì. Vẫn như một thói quen trước khi ngủ, vài bản nhạc sẽ giúp nó ngủ ngon hơn sau một ngày chạy bàn mỏi rã rời. Tiếng ghita lại vang lên trong căn phòng trọ nhỏ…. Nó đi ngủ, mê man đến mấy nhỏ lúc chiều,nản. Từ lúc lên, hầu như hôm nào cũng mơ thấy gái là sao nhỉ.. Thế thì còn học hành gì nữa.. Cơ mà cũng thích thật hehe.
Sáng hôm sau cũng chán chả muốn ăn, đạp xe lên lớp luôn.. Đến cổng lớp thì giáp mặt nhỏ Linh răng khểnh :
_ Hihi.. Chào bạn.
_ uhm chào.- Xinh thật đấy, cười duyên thật đấy, nhưng chưa đủ làm nó lúng túng so với những người con gái nó biết. Nó để khuôn mặt lạnh hết cỡ về chỗ, chứ chả như thằng công tử Tuấn bên cạnh, sáng mắt lên khi thấy gái, mà quái lạ, thằng khỉ này hôm nào cũng đến sớm thế nhỉ, nhà gần mà, được như thằng này thì nó sẽ ngủ cho sướng, tội gì đi sớm, bỗng nó kều kều :
_ Ông nè..
_ Gì?
_ Thấy em vừa nãy thế nào?
_ Em nào ?
_ Em Linh, có răng khểnh ông vừa gặp ở cửa lớp đó.
_ Thì sao?
_ Trông xinh không?
_ xinh, mỗi tội răng hơi nhọn.
_ Vãi ông, đứa nào răng khểnh chả thế?
_ Thế đi học hay đi ngắm gái?
_ Gớm, ông bị bê đê à? Đừng bảo ông không thích gái xinh đó nha.
_ Có thích chứ?
_ Thế sao mà cứ không bàn về gái vậy?
_ À, gái xinh như thế liệu có đến lượt mình không?
_ À uhm nhỉ, dễ có khi em ý có người yêu rồi.
_ Thế, đừng mơ nữa học đi, thầy kìa.
Ngồi học được một lúc, ông mãnh Tuấn lại bắt đầu :
_ Không được! Càng nhìn em Linh tôi càng không kiềm lòng được ông ạ.
_ Thế sao, tính lên tỏ tình luôn hả?
_ Không.
_ Thế không sợ có người yêu rồi hả?
_ Cần thì đập chậu cướp hoa luôn, tôi không tin có thằng ngon bằng tôi hehe..
_Tự tin đấy, tý ra tỏ tình luôn.- Nó tích cực xui thằng Tuấn.
_ Không, như thế nó cạch mặt ngay.
_ Thế thì ngồi đấy mà ngắm, tôi học.
_ Ông này.
_ gì?
_ Ông xin hộ tôi số em Linh đi.
_ Nghỉ, tự đi mà xin.
_ Tôi ngại lắm.
_ Tôi không ngại chắc.
_ Đi ông giúp tôi đi.
_ Không.
_ 2 tuần khao ăn sáng.- Thằng Tuấn bắt đầu giở trò mua chuộc.
_ Nhịn quen rồi.
_ 2 chầu càphe.
_Đây khoái uống nước lọc hơn. Khỏi mua chuộc, tự xin mới có lòng, chứ tôi xin nó tưởng tôi tán nó rồi sao?
_Ờ nhỉ ,ông nói cũng phải.
_ Thế tán em này không tiếc em Linh kia à?
_ Hehe.. Cũng biết cơ à, tưởng không quan tâm đến gái chứ.
_ Tôi có đi tu đâu hehe.
_ Cũng tiếc, nhưng thích em này hơn, vì có răng khểnh.- Thằng này ngộ răng khểnh rồi @@.
_ Chắc đã được chưa?
_ Chú cứ coi thường anh quá, rồi chú xem..hehe.
_ Tiếc nhỉ, chiều tính đưa ông đi chỗ có nhiều gái xinh cực, mà ông lại…
_ Dạ anh M, em đùa tý, ở đâu hả anh..hehe.- Thằng này thay đổi thái độ nhanh thật.
_ Ở quán càphe tôi làm..
_ok.. Khoái rồi đấy, mà ông đi làm rồi cơ à?
_Uhm, không tiền đâu sống.
_Bố mẹ đâu?
_Có gửi nhưng một khoản thôi, nhà nghèo mà hehe..
_ Thế hả, tôi thì toàn lấy tiền ông bà già tiêu, chắc hôm nào cũng đi làm thêm quá.- Được cái thằng này thật thà, công tử thật nhưng còn hơn ối thằng ăn bám không dám nhận.
_ Uhm, thôi học.
Lúc về thì thằng Tuấn lấy số điện thoại nó, bảo khi nào ra quán thì cho cái địa chỉ. Đạp xe về nhà, nắng rát cả mặt, thời tiết HN chán thật, sang thu rồi mà vẫn nóng. Về phòng, nó nghỉ chút rồi sang quán luôn, ở phòng thì nóng, với lại quán nó cũng có đồ ăn, đến đấy ăn cho rẻ, có gì vào phòng thay đồ chợp mắt xíu rồi dậy làm sau. Đến nơi thì không phải anh Vinh mà một thằng khác làm bảo vệ :
_Dạ anh để em dắt ạ.
_ Không sao đâu bạn, mình cũng là nhân viên quán mà.
_ Uhm, mình mới đến không biết.
_ Không sao.
Bước vào quán thì mát hơn hẳn, trong quán bật máy lạnh hay sao ý. Nó vào bếp để lấy thức ăn thì thấy chị Huyền với Cô đầu bếp đang nếm thử một miếng bánh, chắc mới làm. Thấy nó chị ngạc nhiên :
_ Ủa, sao nay nhóc đến sớm vậy? Đã đến ca của nhóc đâu?
_ Cháu chào cô, em đến ăn trưa rồi làm luôn cho tiện, đỡ đi lại nhiều.
_ Uhm thế hả, hihi..
_ Thôi em ra ngoài ăn đây.
_ Khoan, nhóc ở đây ăn bánh này nè..
_ Thế sao được, bánh quán bán mà, thôi để em ra ngoài ăn.
_ Không phải đâu, bánh này chị tập làm thử đấy, nhóc ăn xong nhận xét chị nha hihi.
_ Ơ nhưng…
_Hay là nhóc chê, chị làm dở hả.- Xụ cái mặt dễ thương xuống môi cong cong lên. Rồi xong, thua rồi.
_Đâu có, để em ăn, em cảm ơn nha.
_Hihi.. Nhóc phải vinh hạnh khi được làm vật thí nghiệm cho món bánh của chị chứ , lần đầu chị làm bánh cho người khác ăn đấy..hihi.
_ Lần đầu á, liệu ăn vào có sao không chị.- Nó trêu chị.
_ Thế giờ có ăn hay không?
_ Ơ có…- Nó cầm thìa chị đưa, xúc một miếng bánh mềm mềm vàng vàng ăn. Nó nhận xét, bánh hơi quá ngọt, nhưng rất thơm, mềm, tóm lại lần đầu thế là quá ngon rồi. Chị quan sát nó một cách căng thẳng, đôi mắt ngây thơ mở to, làn môi hồng hồng mím lại.
_ Eo..- nó vờ, nhăn mặt.
_ Sao sao, nhóc được không?
_ Bánh lạt, tanh chắc chưa chín trứng, lại còn sượng nữa, chả ngon gì cả..- Trêu tý hehe.
Mặt chị, như bánh đa ngâm nước :
_ Tệ thế hả nhóc, sao nãy chị ăn khách mà.- Nhìn cái mặt buồn thiu, trông tội tội.
_ Đùa chị thôi, ngon lắm hehe.
_ Nhóc đừng an ủi chị, để chị bỏ đi, nhóc ăn cái khác đi.- cái mặt vẫn buồn thiu.
_ Không tin ăn lại đi ngon lắm.-Nó xúc một thìa, chìa ra cho chị.
_ Thiệt hông đó?
_ Thử thì biết.
Chị ăn luôn :
_ A.. A. Nhóc con bánh chị ngon thế này mà dám chê à? Ứ chơi với nhóc nữa. Giọng chị dỗi dỗi.
_ Em trêu thui mà, ngon lắm, đừng giận em.- Mà thôi chết, cái thìa bánh vừa rồi là của nó, mà chị lại ngậm.. Thành ra… Cầu mong chị không để ý, không thì R.I.P M.

Loading...
Loading...