Dòng Đời Nổi Trôi

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 206 lượt xem
  • 10 tháng trước

Dòng Đời Nổi Trôi - Chap 89

– Kìa anh!!! Cho bọn nó ăn tiếp đi chứ… – Ngọc hẩy tay tôi, bàn tay lơ đãng cầm một vốc thức ăn bấy giờ mới phản xạ trở lại, đưa tới gần mũi bọn Pop-bi-tu, đang nghển mặt, lắc đầu ngọ nguậy.
– Có chuyện gì à, sao nhìn anh cứ như người mất hồn vậy!!! – Ngọc ngồi chồm lên người tôi xoa xoa 2 đuôi mắt tôi, làu bàu vẻ xót xa. – Đêm qua anh lại thức muộn phải ko, hừ, a.Nguyên thật là, cuối tuần mà cũng ko để người ta nghỉ ngơi.
Tôi cười ôm Ngọc vào lòng, che đi vẻ lơ đãng vừa rồi. Bàn tay nắm chặt bờ eo Ngọc lại nhớ về sự việc tối qua, tôi ko rõ bản thân nên vui hay buồn khi người con gái của mình lại bị phản bội bởi 1 người là bạn và 1 người là người cô ấy ko hề yêu thương. Nhưng có một điều chắc chắn, đúng như lời K.Nguyên đã "nhắc nhở" tôi khi đó…

"… – Những chuyện sắp xảy ra, tốt nhất ko để cái Ngọc biết đc, cậu hiểu rồi chứ!!!
K.Nguyên trầm giọng khi chiếc Suv lexus từ sân nhà nghỉ đã ra đến lòng đường, chầm chậm quay đầu, di chuyển ngược hướng đối diện đến gần xe chúng tôi… Khoảng khắc sau đó tuy chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng những gì mà nó chứa đựng cũng đủ khiến tôi buột miệng thốt lên khi ko giấu nổi nỗi kinh ngạc của mình.
– Đó chằng phải… 2 người ấy… Chuyện này… thực sự là vậy hả anh?
– Như cậu vừa thấy đấy… – KN chậm rãi lắc chiếc zippo, ko nóng ko vội châm thuốc. – Ko cần phải hỏi nhiều làm gì, chuyện vừa xảy ra hẳn là đủ trả lời câu hỏi của cậu rồi phải ko!!! – Nụ cười lạnh lùng, có chút hài lòng trước vẻ bất ngờ của tôi, lại có chút cay đắng, hận thù như rượu độc sắp tràn ly. 2 con ngươi vẫn chớp đều ko loạn toát lên vẻ kiềm chế hoặc có thể cũng chỉ là sự chấp nhận một sự thật vốn đã bị lột trần trước đó nhiều lần.
Tôi bấm nút hạ kính lái, tiện tay đốt điếu thuốc cho xua tan bớt cái không khí nặng nề đặc quánh trong cabin. 2 con người trầm mặc với những ngụm khói trắng phả vào đêm đen đang xuống dần…
– Anh có chắc về chuyện vừa rồi ko?
– Chuyện gì? – KN nghe tôi hỏi liền vứt luôn điếu thuốc hút dở trên tay. Có lẽ những điếu thuốc nãy giờ chỉ như những tấm bình phong giữ cho anh ấy vẻ bình tĩnh trước một sự việc khiến cho bất kỳ ai cũng có thể trở nên mất lý trí.
– Chuyện của Ngân… và Trường…
KN cười nhạt, bàn tay lấy ra một vật trước mặt tôi. – Cậu xem đi!!!
Một xấp ảnh nhỏ… nội dung các bức ảnh ko ngoài dự đoán đều ghi lại những khoảnh khắc hẹn hò vụng trộm, những lần qua lại bí mật với những cử chỉ ko mấy hay ho giữa Ngân và Trường. Hẳn KN đã cho người theo dõi và nắm được chuyện này từ lâu nên chỉ sau cuộc gọi tối nay đã có thể xác định chính xác vị trí cũng như thời điểm Ngân và Trường hẹn nhau.
– Sắp tới anh định làm gì?
KN ko nói, bấm nút ngả ghế rồi đưa cả 2 chân lên mặt taplo làm thành một dáng vẻ nhàn nhã, tuỳ tiện ít thấy. Bàn tay vẫn lắc qua lắc lại chiếc bật lửa tạo thành những đốm sáng lập loè như ma chơi. – Là cậu thì sẽ làm gì?
– Anh hỏi một thằng chưa có ny như em làm gì!!!
– Cứ nói đi, tôi muốn nghe thử suy nghĩ của cậu.
– Hajzzz… nếu giả như có bị rơi vào hoàn cảnh thế này…
Thấy tôi chần chừ KN thúc giục. – Sao nào?
– Thường thì mọi người vẫn khuyên người khác phải tỉnh táo, thận trọng suy xét kỹ những chuyện thế này. Nhưng nếu đặt mình vào người trong cuộc… em tự thấy mình khó có thể làm đc vậy. Ít nhất là giữ sự bình tĩnh khi phải chứng kiến tận mắt những chuyện đó.
– Tóm lại cậu sẽ làm gì?
– Chắc em sẽ phải làm một chuyện gì đó thật quyết liệt.
– Quyết liệt!!! Dằn mặt 1 trong 2 hoặc cả 2???
– Ko, nhà em chỉ có 1 bao cát thôi, "quyết liệt' với nó cả giờ đồng hồ cũng đủ mệt nhoài để khỏi phải nghĩ ngợi lung tung nữa rồi, hê hê.
– Haha, hay đấy, đúng là ko uổng khi nghe suy nghĩ của cậu. Xem ra cậu cũng là tay khó chơi đấy, hahaha.
– Hây, chỉ là giả thiết thôi, chứ nếu rơi vào hoàn cảnh thật, chưa chắc em đã giữ đc cái đầu lạnh như anh.
– Cái đầu lạnh như tôi à, là sao!!!
– Em thấy anh có vẻ ko quá để tâm chuyện này, hay nói đúng hơn là ko thèm kiểm soát nó.
– Cậu nghĩ vậy à… Đc rồi, đổi chỗ cho tôi đi. – KN nheo mắt bước khỏi xe, tôi ko hiểu anh ta định làm gì nên cũng chỉ biết chuyển sang ghế phụ…
Chiếc xe gầm nhẹ, vòng tua tăng bất thường… Tôi e ngại. – A.Nguyên, cứ để em lái cũng đc…
KN ko để ý đến, bàn tay hết nắm lại nhả volang, gật gù cười. – Tôi đang muốn thử trò này, trước đó mới thử có vài lần thôi nên tốt nhất là cậu thắt dây bảo hiểm vào.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, KN đã đạp mạnh ga. Chiếc xe ầm ì chực sẵn nãy giờ như con thú chỉ đợi giật cương là lao vút đi. Cả người tôi cứng đờ vì lực quán tính ép chặt vào lưng ghế, tay miết đầu dây bảo hiểm, chật vật đóng chốt.
– Cẩn thận!!! – Trước mặt một ngã 4 nhưng tốc độ xe vẫn ko giảm, tôi lo lắng nhưng ko dám can ngăn vì điều này có thể chỉ gây thêm nguy hiểm. Bàn tay nắm chặt tay vịn, căng thẳng chờ đợi… chiếc xe lao vút qua ngã 4… trống trơn… Tôi thở gấp, đáy mắt tiếp tục căng lên khi kế trước mặt là một bùng binh mở ra đường lớn… Ánh đèn cao áp chiếu rọi sáng rõ từng mét giao lộ cách đó chừng hơn chục mét bỗng nhoè đi khi tầm mắt tôi rung lắc dữ dội bởi cơ thể bị kéo về phía trước rồi ghì mạnh lại. Tiếng lốp rít trên mặt đường một tràng khó nghe, chỉ chịu chấm dứt khi chiếc xe "hỗn hào" miễn cưỡng dừng lại sau cái phanh gấp của KN… Tôi thở mạnh, trước ngực nóng ran vì nhịp thở căng thẳng, nhìn sang ghế lái, gương mặt KN… nhợt và hơi tái. Chỉ có đôi mắt vẫn mở to tràn đầy sức sống, ko là hẳn trợn trừng mà giống như cái nhìn về một hình ảnh tưởng tượng nào đó đang hiển hiện trong suy nghĩ của anh ta. Tôi có chút ái ngại – Anh ko sao chứ!!!
KN vẫn im lặng, lại đạp ga cho xe từ tự đậu vào lề đường. Qua một lúc ánh mắt mới dần dịu đi, chớp lại theo hơi thở dài, đoạn cười nhạt. – Giờ thì cậu nghĩ lại về "cái đầu lạnh" của tôi rồi chứ!!!
Tôi trù trừ ko biết nên đáp lời thế nào trong hoàn cảnh này. KN cũng ko thúc ép…
– Tuấn này… nên nhớ dù cậu có điên lên như một thằng điên vì một số chuyện. Hay chửi bới, nguyền rủa mọi thứ vì những chuyện ấy. Thì đến một lúc nào đó cậu cũng sẽ phải buông tay. Là khi cậu sắp chết… hoặc là khi cậu nhận ra sự bất lực của mình, có thể may mắn hơn nếu cậu nghĩ việc đó là ko đáng. Hê, thế đấy!!! Cuộc sống có nhiều thứ ko phải mình cứ muốn là đc. Kiểm soát những chuyện như này à? Cậu hỏi tôi như vậy sao ko nghĩ ngược lại những chuyện này có đáng để tôi phải kiểm soát ko?
– …
– Những thứ quan trọng nhất với cậu hiện tại, tôi đoán chắc là gia đình cậu?
– Với em lúc nào cũng vậy.
– Đó, ko chỉ với cậu mà với ai cũng vậy, với tôi cũng vậy. Gia đình luôn là quan trọng nhất, mới là những thứ đáng để giữ gìn nhất. Những thứ còn lại… ko còn ý nghĩa tôi sẽ bỏ đi, nếu cản trở tôi, tôi sẽ nghiền nát.
– … – tôi im lặng nghe giọng nói trầm thấp mà lạnh lùng của KN.
– Nhưng tất cả chỉ là nói suông nếu trước tiên ko biết giữ gìn bản thân mình. Trò tôi vừa làm… đơn giản chỉ để giải toả cơn giận… Hajzzz, nhưng nếu để bản thân đắm sâu vào cơn giận đó, nếu tôi như một chiếc xe chạy ko cần phanh… Chắc chắn tôi và cậu đã ko còn lành lặn ngồi đây như lúc này.
– …
– Những điều này, có thể cậu sẽ nghĩ tôi nói vu vơ trong cơn quẫn trí…
– Ko, em ko hề nghĩ vậy.
– Ko sao, dù cậu có nghĩ vậy cũng ko vấn đề gì vì tôi hiểu bản thân mình. Cậu đừng mong có cái đầu lạnh giống tôi vì vốn dĩ nó ko hề lạnh như cậu nghĩ. Tôi cũng vậy thôi, cũng từng mất bình tĩnh, thiếu tỉnh táo trong nhiều chuyện. Bài học sau những sai lầm chính là cách nhìn nhận và lựa chọn những thứ đáng để ta phải kiểm soát và giữ gìn. Những thứ trước mắt có thể thay đổi rất nhanh sau đó chính là tình cảm. Sâu đậm từng ấy năm cũng ko đáng một xu, như cậu thấy đấy. Với tôi tình cảm này chính là thứ ko đáng, chấp nhận bỏ qua nó? Tất nhiên tôi sẽ làm vậy, nhưng nếu thấy cần thiết… tôi sẽ bóp nát nó… "

– … Anh, anh ơi… Tuấn…
Tôi tỉnh lại khi nghe Ngọc réo to tên mình lần nữa. – À ừ… sao vậy, có chuyện gì vậy em?
– Hn anh làm sao mà lơ đãng quá vậy, mất ngủ cũng đâu đến mức em gọi bên cạnh cũng ko biết gì… Hay là đang nghĩ đến con nào phải ko???
Gương mặt nghiêm nghị đầy "mời gọi" của Ngọc khiến tôi ko nhịn đc cười. Lại đè cô nàng lên sofa hôn ngấu nghiến cho "quên chuyện" vừa rồi.
– Em đang định nói với anh chuyện gì vậy?
Ngọc thở hổn hển, mãi một lúc mới trả lời đc. – Tại sao anh đến nhà ba mẹ em nhiều lần vậy mà ko nói với em?
– À chuyện này à, đâu có nhiều đâu, anh mới đến có vài lần thôi mà. Nghĩ cũng ko cần thiết nên anh ko nói với em.
– Hừ, những lần đó anh đều theo anh em đến vì chuyện công việc phải ko?
– Thì tất nhiên là toàn chuyện công việc rồi, ko lẽ đến để diện kiến nhạc mẫu đại nhân, hề hề.
– Còn gì nữa, hajzzz cứ tưởng ghê gớm thế nào, hoá ra gan vẫn còn bé lắm. – Ngọc bĩu môi xoè bàn tay tựa ''lá gan" ướm lên bụng tôi tỏ vẻ khiêu khích. – Mà anh ko hỏi em chuyện hôm trước thế nào à? Chuyện về… a.Trường ý…
Ngọc nhắc chuyện này lại khiến lòng tôi chợt động như có sóng. Những việc dính dáng đến tay Trường đến giờ vẫn chưa việc nào đc giải quyết. Dây mơ rễ má dính đến hắn ko ít thì nhiều cũng khiến ruột gan tôi nóng nảy, khó chịu mỗi khi phải nhắc đến cái tên ấy.
– Từ hôm đó đến giờ gia đình bên ấy có nói gì với em ko?
– Em thì vẫn chưa thấy gì nhưng với ba mẹ em chắc là có, nhất là mẹ em vì bà vốn ủng hộ chuyện này. Sau việc hôm đó, mặc dù ko ai trì triết nhưng em cũng bị áp lực nhiều từ phía mẹ… – Ngọc thở dài, thấy vậy tôi ôm cô ấy chặt hơn.
– Về phía ba em thì sao?
– Ưm, hơi bất ngờ là ba em lại có vẻ ko nặng nề chuyện này lắm, từ hôm đó đến giờ ko thấy nói gì nhiều mà chỉ khuyên em suy nghĩ thật kỹ với quyết định của mình. Có lẽ ba em muốn để mọi thứ thuận theo tự nhiên với ý muốn của em chứ ko có ý gò ép.
– Còn a.Nguyên nữa.
– Ôi, anh ấy chẳng bao giờ can thiệp mấy chuyện này của em đâu, anh ấy còn chẳng thèm đưa ra lời khuyên nữa là, anh với chẳng em, hừm.
– Vậy sao, anh thấy hôm ấy a.Nguyên có nói sẽ vì em mà tổ chức cưới sớm mà.
– Anh ấy nói vậy thôi, ngay tối hôm ấy còn cười khẩy mỉa mai em cái gì mà "khá lắm, giỏi đấy", nghe phát bực, hừm!!! – Ngọc bĩu môi "hạch tội", tôi lại thầm cười trong lòng vì sự thật lúc này KN chắc chắn ko muốn cuộc hôn nhân này xảy ra. Có điều có một số chuyện liên trực tiếp công việc hiện tại với gia đình Trường có thể khiến anh ấy ko tiện ra mặt nên việc Ngọc tự mình đứng lên phản đối chắc chắn đã giúp cho anh ấy ko ít.
– Anh ơi…
– Sao em?
– Em muốn… công khai chuyện của chúng mình.
– Công khai… ngay lúc này ư…
– Vâng, có chuyện gì mà anh nhíu mày vậy?
– Thực ra anh cũng muốn vậy lắm, muốn càng sớm càng tốt nhưng mà ngay lúc này… em ko thấy là chưa thích hợp à!!!
Ngọc nghe vậy liền ngồi dậy đối diện với tôi. – Sao mà chưa, em lại muốn nhân lúc này công khai với mọi người để "cắt đuôi" nhà a.Trường luôn. Yêu nhau mà cứ phải giấu diếm như vụng trộm thế này em ko chịu đc. Anh ko thấy thế à… hay là anh cũng ko muốn với em.
Suy nghĩ của Ngọc cũng giống với suy nghĩ của tôi, yêu mà cứ phải giấu diếm là một loại "món ăn" đa hương vị nhưng vị đắng lại là thứ sau cùng ta phải thưởng thức. Những bó buộc, bứt rứt khi yêu mà ko thể thoải mái bên nhau, 2 chúng tôi đã nếm trải đủ để biết nó khó chịu đến mức nào. Tuy nhiên… đúng là có nhiều thứ ko phải cứ muốn là đc…
– Ngọc, từ từ nghe anh nói đã, anh cũng như em mà, cũng rất muốn công khai để mọi người biết tình cảm chúng mình. Nhưng tình thế lúc này cần phải tỉnh táo và kiên nhẫn. Công việc ở cty đang có một số vấn đề nhạy cảm, liên quan trực tiếp đến ai em cũng biết rồi đấy. Có thể em ko chấp nhận Trường nhưng ngay lúc này công khai tình cảm với một người khác thì ko khôn ngoan chút nào.
– Ý anh muốn em phải tiếp tục giả vờ, làm như anh ấy vẫn còn cơ hội!!! – Ngọc bất nhẫn.
– Anh ko bảo em làm vậy vì bản thân anh ko muốn như thế. Anh chỉ cần em cố gắng duy trì tình hình hiện tại, em ko đáp ứng anh ta nhưng cũng ko nên tuyệt tình ngay như vậy vì còn thể diện của gia đình anh ta nữa. Đụng chạm đến nó thì vấn đề ko đơn giản chỉ còn là chuyện tình cảm của em đâu mà mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều. Em hiểu chứ, anh muốn mình nghĩ cho chúng mình nhưng cũng cần phải nghĩ cho gia đình nữa. Nghe anh, cố gắng kiên trì nốt thời gian này rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Nói xong tôi lại ôm Ngọc vào lòng nhưng cô ấy chỉ chịu như vậy trong vài giây rồi lại vùng vằng hờn dỗi đi ra với bọn Pop-bi-tu. Biết Ngọc hiểu chuyện nhưng chưa muốn tiếp nhận ngay điều đó, tôi bèn tự động vào bếp làm bữa trưa cho cô ấy. Mới ban sáng 2 đứa định bụng sẽ đi ăn nhưng hiện tại bày tỏ tấm lòng một chút có lẽ mới khiến mọi chuyện "yên ổn" đc.

Gần trưa đồ ăn cuối cùng cũng làm xong, bày biện hoàn chỉnh, chỉ chờ rước "nàng" vào ghế và "mớm" cơm là đủ bài. Cơm chỉ có vài món nhưng đều là những món Ngọc thích nên tôi cũng dễ "dụ" cô ấy.
– Em nghĩ xem, anh là anh nghi cái Nhi nó biết chuyện chúng mình lắm.
– Sao mà biết đc?
– Dạo này nó hay đi chơi như vậy, mà toàn đi vào những ngày anh muốn gặp em. Ko phải "thuận lợi" quá còn gì.
– Anh cứ nghĩ linh tinh, là do trùng hợp thôi, nó hẹn bạn mấy ngày nay rồi.
– Bạn à, có phải Vinh – anh chàng nhân sự mới phòng em ko?
– Em cũng chẳng biết, Nhi nó kín như bưng ấy, nó chỉ chịu tâm sự khi mọi chuyện rõ ràng thôi. Mà anh này, em muốn hỏi anh một chút chuyện cửa hàng của em.
– Cửa hàng thời trang của em… gặp phải vấn đề gì à?
– Ko, dạo này làm ăn thì vẫn tốt, chính vì vậy bọn em đang muốn mở rộng thêm một cửa hàng nữa.
– Em cần vốn phải ko?
– Vâng, cái chính là cái Ngân cũng đang muốn làm ăn thêm nên nhân dịp này muốn góp chung với bọn em.
– Ngân???
– Vâng, mà sắp tới anh phải gọi nó là chị đấy, hì hì.
– Chuyện này do ai đề xuất vậy?
– Nó đề xuất, mà cái Hoa (bạn chung vốn với Ngọc hiện tại) có vẻ cũng muốn vậy. Em thì thấy có thêm nó giúp đỡ, việc quản lý cửa hàng cũng yên tâm hơn vì cái Hoa đang ôm đồm nhiều quá rồi, tháng nào hàng hoá cũng bị thất thoát.
– Em đã hỏi anh thì anh sẽ nói, anh thì anh nghĩ thế này, cửa hàng của bọn em đang làm ăn ổn định thì nên cố gắng duy trì ở mức hiện tại xem khả năng quản lý đến đâu. Ko phải cái Hoa bạn em đang phải ôm đồm nhiều thứ đấy sao, việc mở thêm cửa hàng ngay lúc này dù có thêm Ngân hỗ trợ anh nghĩ là chưa nên. Nếu vấn đề chỉ là vốn anh có thể hỗ trợ em mà, sao em ko hỏi trực tiếp anh.
– Vốn của anh găm hết vào nhà đất rồi em ko tiện hỏi, với lại mỗi đứa làm một mảng em thấy nhiều đường tính hơn là làm chung. Lỡ như em hay anh có vỡ nợ thì mình vẫn còn cửa lo cho con sau này đc, hì hì.
– Em khỏi lo, anh vẫn còn một khoản dự phòng trong ngân hàng, ko nhiều nhưng với hàng thời trang của em chắc là đủ. Để anh rút về cho em, ko cần lấy của Ngân nữa.
– Ơ kìa, sao anh sốt sắng vậy, bọn em mới chỉ tính thế thôi mà, hì hì. Mà hình như… anh ko thích cái Ngân làm cùng bọn em à? – Ngọc tinh ý nhìn tôi.
– Ko phải, anh chỉ muốn việc kinh doanh của bọn em đc ổn định. Việc này cũng như khai thác nhà đầu tư vậy, đôi khi có tiền cũng chưa chắc hợp tác đc với nhau. Em và cái Hoa làm ăn đang ổn định thì nên giữ nguyên vậy, cần vốn để anh lo, ko cần phải thêm người thứ 3 làm gì. Chuyện tìm quản lý anh cũng có thể lo đc những người tin tưởng cho em.
– Hajzzz… thôi đc rồi, chuyện này để em bàn lại với chúng nó sau.
—-
Tối muộn… công việc chưa xong nhưng tôi vẫn uể oải đóng lap, cả ngày "lao lực" bên Ngọc, cơ thể tôi cảm thấy cần đc nghỉ ngơi sớm. Đắp chiếc khăn ướt lên mặt, hơi mát luồn quanh mũi, miệng thật dễ chịu. Cơn khoan khoái bồng bềnh cứ nhè nhẹ đưa đến cho tôi tận hưởng…
– "Tít, tít, tít… " – một cuộc gọi đến… nghe điện xong thở dài thườn thượt. Với tay lấy chìa khoá xe, tôi nuối tiếc kết thúc cơn khoan khoái ngắn ngủi vừa có.

Hơn 11h tối mới lọ mọ đến đc quán pub mà Trà nói, vào trong quán đã thấy ngay nơi Trà ngồi.
– Trà ở đây lâu chưa? – tôi vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn, bên cạnh Trà lúc này là K.Nguyên đang gục đầu trên quầy. Một người từng làm trong bar như tôi ko lạ gì điệu bộ này – điệu bộ của một kẻ say xỉn.
– Gần 10h anh ấy mới gọi cho mình, lúc ấy mình đang làm việc.
– Vậy à, vậy chắc anh ấy ở đây lâu rồi.
– Mình chẳng biết tại sao anh ấy lại gọi cho mình nên ban đầu định ko đi. Nhưng nghe giọng anh ấy lạ lạ, có vẻ ko ổn nên mình mới đến. Ko ngờ anh ấy đã uống khá nhiều trước đó. Bí quá nên muộn thế này mới phải gọi cho Tuấn. – Trà tỏ vẻ miễn cưỡng.
– A.Nguyên là sếp của mình nên Trà gọi mình là đúng rồi. Giờ mọi chuyện ở đây cứ để mình lo, Trà về trước đi, về muộn quá mình cũng ko yên tâm.
– Như vậy đc chứ, có cần mình giúp gì ko?
– Ko cần đâu, chuyện nhỏ mà, Trà tranh thủ về đi ko muộn.
Trà tỏ vẻ băn khoăn. – Ừ, tại mình thấy… hình như anh ấy đang gặp chuyện gì thì phải…
– A.Nguyên ư… là chuyện gì vậy? – "Ko lẽ là chuyện đó!!!" – tôi vừa hỏi vừa nghĩ thầm trong đầu.
– Mình ko rõ, đây cũng ko phải chuyện của mình mà. Vậy thôi, Tuấn cố gắng giúp mình nhé, mình về trước đây.
– Okie, về đến nhà nhớ nt cho mình!!!
Tạm biệt Trà, tôi quay qua hỏi bartender mới biết KN ngồi ở đây đã hơn 2h. Có điều đồ uống lại là whisky pha đá??? Tôi đã đi tiệc, đi chơi, đi uống cùng KN đủ nhiều để biết khả năng của anh ta đến mức nào. 2h là khoảng thời gian ko ngắn nhưng chắc chắn ko phải 2h uống liên tục. Với cách pha rượu như vậy, có thể sẽ làm anh ấy say, nhưng tới mức say xỉn thế này quả là có hơi bất ngờ.
—-
Tuần làm việc mới ở cty lại bắt đầu, công việc sáng nay ko nhiều như thường nhật nên gần cuối buổi KN chủ động hỏi tôi chuyện say xỉn tối hôm đó.
– Hajzzz, ko ngờ lại có lúc say đến ko biết gì như vậy… Cám ơn cậu nhé, muộn vậy mà vẫn phải đến đón tôi.
– Có gì đâu anh, có điều lần sau đi uống nhớ gọi em đi cùng thì hay hơn.
– Sao vậy??? À ờ… hajzzz… hình như tôi làm mất điểm với cô bạn Trà của cậu rồi… Có phải vậy ko?
– Có lẽ vậy vì bạn em ghét say rượu lắm.
– Ừm, có lẽ tôi sẽ xin lỗi cô ấy sau. Mà này, lúc đó tôi có nói hay làm gì… mất kiểm soát ko?
– Chịu thôi, lúc em đến anh đã gục rồi, trước đó thế nào thì em ko biết. Cái này anh phải hỏi bạn em thôi vì cô ấy cũng ko nói gì với em cả, hề hề.
– Trà à… hajzzz… hôm trước vừa tỏ vẻ kiên cường trước mặt cậu, nay đã lại bê bối trước mặt bạn cậu thế này. Thật là mất mặt quá!!!
KN bóp trán cười khổ ra chiều khổ tâm, có điều như vậy lại khiến tôi có chút kỳ lạ. Một người như KN, tôi ko nghĩ anh ta có thể vì chuyện của Ngân mà lâm ly tới mức mượn rượu, chứ chưa nói tới việc say mèm. Cứ nhìn ánh mắt, giọng nói của KN vào tối hôm xảy ra chuyện, tôi có thể cảm nhận Ngân và Trường – 2 người bọn họ trong lòng anh ta coi như đã chết. Chẳng có lý do gì có thể khiến anh ta phải uống tới mức như vậy và khi đổ gục thì lại gọi cho Trà chứ ko phải ai khác…
Nghĩ đến điều thắc mắc này lại làm lòng tôi nổi lên những lấn cấn… Tại sao tối hôm ấy KN lại cho tôi biết chuyện đó? Ko những thế, anh ta còn nói ra những điều đc coi như gan ruột? Là anh ta có lòng tin ở tôi… có thể nhưng chưa đủ vì tôi biết trong công việc KN rất khó tin trọn một ai, nhất là những người thân cận, anh ta lại càng cẩn trọng. Nếu ko phải lòng tin thì việc nói với tôi những điều đó phải chăng là một sự ràng buộc, một "trách nhiệm" vô hình mà KN muốn tạo ra cho tôi. Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy ruột gan mình nóng dần… phải chăng KN đã đoán ra mqh giữa tôi và Ngọc nên mới mang chuyện riêng tư của anh ta nhưng có phần của tôi trong đó – là tay Trường – quàng lên người tôi. Sự thực thì việc KN có biết chuyện của tôi với Ngọc hay ko đến lúc này cũng ko còn quan trọng vì đó có khi lại là một điều tốt. Vấn đề khiến tôi băn khoăn nằm ở mục đích của KN khi muốn quàng vô cái "trách nhiệm" mơ hồ ấy lên người tôi. Đến giờ tôi vẫn ko rõ anh ta có thực sự làm vậy hay ko và mục đích của anh ta đối với tôi trong chuyện này là gì.
– Sao vậy, nhìn tôi thực sự là chán ngán lắm hả!!! – KN bình thản nhìn tôi.
– Em chỉ đang tưởng tượng ko biết lúc say nhìn mình sẽ thế nào thôi. – tôi cười nhẹ, bỗng chốc thấy mình thật non nớt trước ánh mắt của một người khó lường như KN.

Buổi trưa, lúc rời phòng chuẩn bị đi ăn tôi vô tình chạm mặt tay Trường nơi hành lang nhưng hắn ko tỏ thái độ gì, 2 tia mắt thoáng chạm nhau trong giây lát rồi đường ai nấy đi như 2 người xa lạ. Trưa nay ko đi cùng KN nên tôi gọi cho Ngọc, những tưởng đc ăn trưa cùng nhau thì cô ấy lại có hẹn đi với bạn, cũng ko nói rõ đi với ai nên tôi cũng ko hỏi thêm. Hết người chèo kéo, đành mặt dày "rủ rê" U.Nhi dù biết con bé này gần đây hay "cặp kè" cùng Vinh – tay leader mới đang nổi như cồn ở phòng kế hoạch – kinh doanh. Thực ra tiếng là đi ké nhưng sự thực tôi chạm mặt gần hết đám đồng nghiệp cũ ngày xưa. Điều này thì ko vấn đề gì vì những chuyện xưa tôi vốn đã coi như gió thoảng qua. Tất nhiên với những kẻ ko đc quên thì tôi vẫn cần phải nhớ.
– Ngọc trưa nay đi đâu mà ko thấy ở cty nhỉ? – đang ăn bỗng Vinh hỏi U.Nhi.
– Em cũng ko rõ…
– Nghe nói hình như đi cùng Trần Hoàng gì đó, em của giám đốc Nam bên cty Z thì phải … Đúng rồi, là Trần Hoàng em ruột của anh Trần Nam bên Z đó… Đi ăn trưa cùng nhau à… Ừa, lúc nãy tôi thấy có anh chàng đưa cả xe tới đón bà Ngọc ngay trước cổng cty mà… Trông thế nào… Xa quá ko nhìn rõ nhưng có vẻ cũng cao to… Ơ, thế ông Trường ko đi cùng à… Thì mấy hn có thấy đi cùng nhau đâu…
Vẫn là thói quen đưa tai truyền miệng đặc thù ko thay đổi ở cái phòng này. Có điều thông tin tiếp nhận lần này cũng cho tôi đôi chút lưu tâm. Trần Hoàng, người này chính xác là em trai Trần Nam, hình như là mới trở về từ nước ngoài. Qua vài lần nói chuyện KN có vẻ đánh giá cao khả năng của người này. Lần trở về lần này có lẽ là để phụ giúp công việc gia đình sau khi bố của anh em họ lâm bệnh. Nghe nói anh ta là người tham gia trực tiếp vào dự án hợp tác giữa X và Z nên việc gặp gỡ một số thành viên trong dự án – trong đó có Ngọc – là điều cần thiết phải làm.
—-
Vài ngày sau đó, tôi đến thăm a.Mạnh sau khi chuyến đi ngắn ngày ở Bình Dương. Dạo gần đây 2 ae ít có thời gian gặp nhau vì mỗi người đều bận công chuyện của mình. Thỉnh thoảng muốn qua nhà anh uống rượu nhưng nghĩ đến công việc chưa xong tôi lại thấy ngại. Công việc bên a.Mạnh thời điểm này có chút khác biệt do cơ cấu hoạt động của "mạng lưới" đã thay đổi. Đợt bầu cử nhiệm kỳ mới trên chính phủ thay đổi và luân chuyển một loạt cán bộ khiến hoạt động bên an ninh diễn ra mạnh mẽ và trải rộng hơn. Các mạng lưới mặc dù vẫn là "sân sau" kiếm lậu của xxx nhưng tầm kiểm soát đã bị thắt chặt hơn trước đáng kể. Lúc này những tổ chức hoạt động mềm mỏng, linh động như bác a.Mạnh cho thấy rõ sự thích ứng của mình khi chủ động hợp tác, san sẻ địa bàn, lợi ích và trách nhiệm với các tổ chức khác nhằm dựa vào nhau mà sống. Những tổ chức ưa chia quyền, đấu đá theo mô hình cũ như lão Cương, nay đều đứng trước nguy cơ chịu sự càn quét ko đến từ xxx thì cũng đến từ những liên minh băng đảng xung đột lợi ích khác. Nói chung a.Mạnh chỉ nói đủ để tôi hiểu phần nào tình hình đổi thay hiện tại chứ ko đi sâu vào chuyện này vì có một việc khác khiến tôi hứng thú hơn. Số là tuần sau a.Mạnh sẽ đi Yên Phong bàn một số việc về buôn gỗ, sau đó sẽ rẽ ngược lên Bắc Giang để thăm a.Dũng. Đã nói chuyện này với tôi thì chắc chắn tôi sẽ đi cùng. Định bụng rủ thêm Xuân choá nhưng a.Mạnh khuyên chuyến này là lần đầu tiên lên thăm a.Dũng. Đến một nơi "nhạy cảm" như vậy, trên đường đi có thể sẽ gặp một số trở ngại ko thể lường trước nên về Xuân choá, tốt nhất là để lần sau nếu có dịp.

Trở về nhà khi trời về chiều muộn, ngay lúc tôi đang bộ hành mua đồ ăn trên con đường dẫn về khu chung cư thì một cơn mưa rào thình lình xuất hiện. Mưa rào đầu đông nên nước mưa lạnh căm như nước đá, tạt vào mặt mũi, mình mẩy, thổi hơi lạnh qua lớp áo khoác mỏng đủ để tê tái từng mảng da thịt. Nhanh chân phóng qua màn mưa ngày một nặng hạt, chạy trú tạm vào một hàng tạp hoá gần đó để mua áo mưa. Gạt từng vệt nc và bọt nước mưa khỏi đầu tôi bỗng thấy một bóng người đang trầm mình dưới mưa cách đó ko xa. Đưa mắt nhìn kỹ, lại thấy dáng người đó quen quen…
– "Đang mưa gió mà sao lại đi đứng như vậy!!!" – trả thêm tiền, vơ vội một chiếc áo mưa nữa, tôi chạy như bay về phía dáng người quen thuộc ấy…
—-

Loading...
Loading...