Hợp Đồng Tình Nhân 2

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 73 lượt xem
  • 3 tháng trước

Hợp Đồng Tình Nhân 2 - Chương 196: Chương 194

Cuồng nhiệt cả đêm,
gần như không có điểm cuối. Khi Diệu Tinh an tĩnh lại thì ngoài cửa sổ
đã lộ ra tia nắng ban mai. Tiêu Lăng Phong nhẹ nhàng hôn lên những giọt
mồ hôi trên chóp mũi của Diệu Tinh, khóe miệng anh lộ ra nụ cười dịu
dàng. Diệu Tinh, em là của anh… Tiêu Lăng Phong nhẹ giọng lẩm bẩm một
câu.

Diệu Tinh bỗng nhẹ nhàng nhúc nhích, hàng lông mi dài giống như cánh
bướm thoáng chớp nhớp nhẹ nhàng, sau đó chậm rãi mở ra. Toàn thân cô
giống như đã rời rã ra vậy. Trên mặt cô cũng tràn đầy sự ủ rũ, mệt
mỏi…

Nhẹ nhàng hô hấp một chút, Diệu Tinh trườn ra khỏi cánh tay đang đè ép ở trên người, khiến cô không có cách nào hô hấp bình thường được. Diệu
Tinh quay mặt sang, nhìn người đàn ông đang ở trần ở bên cạnh mình,
trong lòng Diệu Tinh cả kinh. Suốt cả đêm qua điên cuồng như thế nào, vào thời khắc này cô cũng rõ ràng. Diệu
Tinh chớp chớp mắt mấy cái, sau đó ở kêu lên thành tiếng sắc nhọn lấy
tay che miệng lại

Trời ạ! Trong lòng của cô rối loạn thành một nùi.

Giờ phút này trên người của cô đang mặc áo sơ mi của Tiêu Lăng Phong.
Lúc này cô muốn đứng dậy rời đi, nhưng lại phát giác giờ phút này cô gần như không còn sức lực nữa, cô cũng sợ làm thức tỉnh Tiêu Lăng Phong.
Nếu như anh tỉnh giấc, cô không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào nữa… Cô phiền não dùng chăn che kín đầu mình, Trình Diệu Tinh, mày
đúng là điên rồi, điên rồi…

Tiêu Lăng Phong mở mắt, nhìn Diệu Tinh tay đang run rẩy nắm chăn thật
chặt, anh cười khẽ một tiếng, kéo chăn xuống.

“…” Diệu Tinh vừa định lớn tiếng hỏi anh làm gì, nhưng mà nghĩ đến
chuyện xảy ra đêm qua, thậm chí ngay cả mở miệng cô cũng không có dũng
khí nữa, chỉ lặng lẽ co người lại, lui xuống phía dưới một chút, nghiêm
nghiêm thật thật che kín người mình lại.

“Em xấu hổ!” Tiêu Lăng Phong trần thuật sự thật: “Diệu Tinh, đến bây giờ em đã tỉnh táo lại chưa?” Anh nghiêm túc hỏi.

Diệu Tinh nhìn Tiêu Lăng Phong chờ nghe câu cuối của anh.

“Đến bây giờ em có hối hận không? Hoặc là, em có trách anh không?” Tiêu Lăng Phong hỏi tới. Cái vấn đề này thật quá trọng yếu.

Diệu Tinh không hiểu, ý của anh thế này là gì vậy? Tại sao lúc này anh lại hỏi cô một vấn đề như vậy? Tại thời
điểm như vậy, chẳng lẽ anh muốn cô nói, cô không trách anh, cô rất vui
vẻ khi cùng với anh như vậy hay sao?

“Anh đang nói chuyện với em đó!” Thấy Diệu Tinh không mở miệng Tiêu Lăng Phong hỏi dồn cô.

“Vậy anh muốn em phải nói gì với anh đây?” Diệu Tinh hỏi.

“Em có biết anh là ai không?” Tiêu Lăng Phong hỏi. Em có hối hận hết thảy chuyện ngày hôm qua không?

“Anh bị bệnh thần kinh à?” Diệu Tinh hỏi. Sau đó cô muốn đứng dậy, nhưng lại bị Tiêu Lăng Phong kéo lại.

Loading...

“Anh muốn biết, ngày hôm qua chẳng qua em coi anh là thuốc giải, hay
là… Thật lòng muốn cùng với anh?” Hô hấp của anh thẳng tắp phun ở trên mặt Diệu Tinh, “Diệu Tinh, trả lời đi! Được không?”

Diệu Tinh cắn cắn đôi môi. Tay nhỏ bé theo bản năng nắm chặt, không
biết phải trả lời anh như thế nào, cuối cùng cô ngẩng đầu lên, ấn một nụ hôn lên trên gương mặt của Tiêu Lăng Phong. Công hiệu của loại thuốc này mặc dù rất mãnh liệt, nhưng mà coi như ý
thức của cô cũng có mấy phần rõ ràng. Cô biết đó chính là người nào,
cũng biết mình đang làm gì…

“Tiêu Lăng Phong, em biết đó là anh!” Diệu Tinh thấp giọng nói ra một
câu. Khi đó ở trong quán rượu thật sự cô rất sợ hãi, cô thật không dám
tưởng tượng, nếu như là người khác mang đi cô, thật sự cô cũng không
biết bây giờ cô phải làm sao nữa! “Thật xin lỗi…” Nếu như cô không tự
mình chạy ra ngoài, cũng sẽ không cho phép chuyện xảy ra như vậy.

Diệu Tinh cúi đầu thật thấp đầy vẻ áy náy, nhưng ở trong lòng Tiêu Lăng Phong lại đang có sóng to gió lớn nổi dậy. Anh cúi
người ôm lấy Diệu Tinh. Chỉ cần em biết đó chính là anh, như thế là đủ
rồi! Trình Diệu Tinh, chủ yếu là em không hề hối hận, điều này cũng đã
làm cho anh thấy mãn nguyện rồi. Anh có thời gian cả một đời để chờ em
cam tâm tình nguyện…

Diệu Tinh cắn môi thật chặt, tựa như là đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cô ngẩng đầu lên, nhìn Tiêu Lăng Phong.

“Đang lo lắng cho Hạ Cẩm Trình sao?” Tiêu Lăng Phong trần thuật. “Ngày
hôm qua anh đã gọi điện thoại cho Joe. Anh ấy nói Hạ Cẩm Trình không sao hết!” Tiêu Lăng Phong an ủi Diệu Tinh sau đó, anh lại nâng cằm Diệu
Tinh lên: “Lúc nào thì em mới có thể có một chút ít thời gian quan tâm
tới anh đây?”

“…”

“Diệu Tinh! Bây giờ em đã là ngipn của anh rồi, biết không? Anh không cho phép em nghĩ đến người khác.”

Ách… Anh đang muốn nói cái gì vậy…. “Tiêu Lăng Phong, anh nên đến công ty rồi!”

“Em nhất định không chịu thừa nhận với anh, bị em giằng co một đêm như
vậy, anh đã mệt chết đi rồi?” Lời nói này của anh thành công khiến cho
khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệu Tinh trở nên đỏ bừng.

Tại sao lại có thể có cái người như vậy được chứ! Cô cũng đã mệt sắp chết đi được, anh còn dám nói là cô giày vò anh?

“Diệu Tinh, để chứng minh rằng em đã thật tỉnh táo rồi, cũng thật sự
không hề trách anh, hiện tại… Chúng ta cùng nhau một lần nữa nhé, thế
nào, được không?” Tiêu Lăng Phong hỏi, động tác lại một lần biểu thị
công khai, đây là thông báo…

“Này, vừa mới rồi anh đã nói là anh mệt chết đi được kia mà!” Diệu Tinh bất mãn kêu to.

“Nhưng mà… nếu như anh mà không làm gì, thì anh sẽ còn mệt mỏi hơn…” Tiêu Lăng Phong cười nhẹ.

***********************

Thời điểm Hạ Cẩm Trình mở mắt, bị ánh đèn mãnh liệt chiếu vào khiến ánh mắt anh đau nhói. Xoa xoa huyệt Thái Dương, anh nghiêng mặt nhìn sang
bên cạnh một chút, Đường Nhã Đình vẫn ngủ như cũ. Anh nhíu nhíu mày. Tại sao Đường Nhã Đình lại ở nơi này. Ngày hôm qua anh đã vọt vào phòng rửa tay, ra sức dùng nước lạnh xói vào trên đầu của mình, hi vọng có thể
thanh tĩnh lại được chút ít, nhưng mà hồi lâu cũng vẫn không có hiệu
quả. Khi anh chống đỡ bản thân mình trở lại trong xe, thì Đường Nhã
Đình đã ở bên trong…

Hạ Cẩm Trình xoa bóp huyệt Thái Dương. Diệu Tinh, Diệu Tinh thế nào rồi? Đã lâu

Hợp Đồng Tình Nhân 2 -  Chương 196: Chương 194

Loading...
Loading...