Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 57 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu - Chương 82: Ngoại Truyện 10

Diêu Mông quay đầu nhìn Thư Hàng,
ánh mắt cô lộ vẻ phức tạp, cô gật đầu: “Chào anh.” Nói xong, cô liền bỏ đi. Thư
Hàng vội đi theo: “Em đừng đi, sao cứ gặp tôi là em bỏ chạy thế?” Nào ngờ anh
vô tình giẫm phải gấu váy Diêu Mông. Mặt đất lát đá hoa trơn láng, Diêu Mông bước
vội vàng nên mất thăng bằng, cả người ngã xuống đất.

Thư Hàng lập tức ngồi xổm xuống,
đỡ cánh tay cô: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”

Diêu Mông định đứng dậy nhưng mắt
cá chân đau nhói, cô kêu rên một tiếng. Thư Hàng chẳng để ý đến phép lịch sự,
vén gấu váy, giơ tay bóp mắt cá chân cô: “Chắc là bị trật khớp chân rồi.”

Diêu Mông cúi đầu, liền nhìn thấy
bản tay trắng trẻo ấm áp của anh đang nắm cổ chân cô. Gương mặt trầm tĩnh của
anh hơi cúi xuống. Dù lúc này sắc mặt anh tương đối khó coi nhưng khóe miệng vẫn
cong lên, phảng phất nơi đó vĩnh viễn là ý cười vui vẻ.

Đang trong lúc thất thần, Thư
Hàng nhướng mắt nhìn cô, anh đứng dậy bế ngang người cô: “Tôi đưa em đến phòng
y tế của khách sạn xử lý vết thương.”

“Không cần… Anh mau bỏ tôi xuống.”
Diêu Mông lên tiếng phản kháng.

Lúc này, vệ sỹ và trợ lý của Diêu
Mông đến nơi. Bọn họ biết Thư Hàng, định đỡ Diêu Mông: “Thư tổng, hãy để chúng
tôi chăm sóc Diêu tổng.”

Thư Hàng xoay người, không cho bọn
họ chạm đến Diêu Mông: “Không cần, chữa trật khớp là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ,
tôi rất có kinh nghiệm, các anh đi theo giúp đỡ là được.”

Người trợ lý và vệ sỹ đưa mắt
nhìn nhau. Bọn họ cũng được đào tạo chuyên nghiệp chứ đâu phải gà mờ.

Không đợi Diêu Mông mở miệng, Thư
Hàng đã ôm người đẹp, hỏi giám đốc ở đại sảnh vị trí phòng y tế rồi sải bước đi
về phía đó.

Bị trật khớp chân, tuy rất đau
nhưng không đến mức phải đi bệnh viện. thư Hàng đặt Diêu Mông ngồi xuống giường
bệnh, để bác sĩ trực ban kiểm tra kỹ lưỡng: “Không sao, thoa rượu thuốc là được.”
Vừa nói, anh ta vừa lấy lọ thuốc trong tủ. Thư hàng giơ tay cầm lọ thuốc: “Để
tôi, anh cứ đi làm việc đi.”

Bác sĩ tinh ý, gật đầu bỏ ra
ngoài.

Vệ sỹ và người trợ lý đã bị Thư
Hàng đuổi ra khỏi phòng với lý do đông người không tiện. Sau khi bác sĩ đi khỏi,
phòng y tế nhỏ chỉ cọn lại Thư Hàng và Diêu Mông. Thư Hàng mỉm cười với Diêu
Mông, thong thả nâng gót chân trắng nõn như ngọc của cô, nhẹ nhàng bôi rượu thuốc
cho cô.

“Tôi chỉ là làm việc nghĩa, em đừng
nghĩ ngợi nhiều cũng đừng đề phòng tôi. Lúc nhỏ, tôi rất nghịch ngợm nên thường
bị ngã. Ông nội tôi hay bôi thuốc cho tôi, lâu
ngày thành ngề. Tôi không nói khác đâu, tay nghề của tôi rất điêu luyện.
Hồi học đại học, tôi là bác sĩ của đội bóng trong khoa…”

Thư Hàng lẩm bẩm, bàn tay xoa bóp
rất thành thạo. Trong lúc xoa bóp, anh hơi thất thần. Bàn chân này, làn da này,
cảm giác rất tuyệt…

Loading...

Đang lúc nghĩ đông nghĩ tây, Thư
Hàng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Anh lập tức ngẩng đầu, Diêu Mông
đang nhìn anh chăm chú, đôi mắt trong veo của cô đẫm nước, trên gương mặt cô đầy
giọt lệ, không biết cô lặng lẽ khóc từ bao giờ?

Thư Hàng nhói đau trong lòng, anh
định ôm cô theo phản xạ có điều kiện, nhưng hai tay anh đều là rượu thuốc nóng
rát. Hai người nhìn nhau vài giây, nước mắt Diêu Mông tuôn ra như mưa. Thư Hàng
bất chấp, ôm Diêu Mông vào lòng. Anh siết chặt vòng tay, không cho cô giãy giụa:
“Đừng khóc, đừng khóc nữa… phấn son nhòe nhoẹt cả rồi kia kìa… Đừng khóc nữa, tất
cả sẽ tốt thôi. Hãy tin tôi… em hãy tin tôi…”

Lúc này Quý Bạch bị Thư Hàng gọi
ra ngoài, Hứa Hủ đứng dậy đi tới phòng lấy đồ ăn, đúng lúc gặp Hứa Tuyển. Ở những
bữa tiệc kiểu này, Hứa Tuyển không thể không uống rượu, mặt anh đã hơi đỏ ửng.
Anh bảo cô thư ký bên cạnh đi trước. Cô thư ký cất giọng nhỏ nhẹ: “Hứa tổng,
tôi đợi anh ở đại sảnh. Lát nữa còn phải đi chào hỏi Tào tổng của tập đonà Tân
Á.”

Hứa Tuyển gật đầu.

Đợi cô thư ký đi xa, hai anh em
ngước nhìn bầu trời đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ. Một lúc sau, Hứa Hủ nói: “Lúc em
sinh con, anh nói đang tìm bạn gái. Bây giờ đã một năm rồi, anh, tuổi tác của
anh không còn trẻ nữa.”

Hứa Tuyển hơi say, anh nheo mắt
nhìn em gái: “Em tưởng việc tìm người thích hợp dễ lắm hay sao? Em xm cả phòng
tiệc này đi, gần như đám tiểu thư của thành phố Lâm đều có mặt ở đây, có người
thích hợp với anh không? Không có, anh tìm không ra.”

Hứa Tuyển nói câu này, Hứa Hủ
đương nhiên tỏ ra tích cực. Cô quay người quan sát phòng tiệc. Vài giây sau, cô
lên tiếng: “Có mấy người không tồi, cũng có cô gái thích hợp với anh đấy. Trước
đây anh nói với em thế nào? Phải tích cực, lẽ nào anh định để bố già rồi còn suốt
ngày lo lắng cho anh?”

Hứa Tuyển ngây ra, anh nhếch miệng:
“Được, em thử nói xem ai thích hợp?”

Hứa Hủ chỉ tay về phía một cô gái
mặc bộ váy màu xanh da trời trong đám đông: “Cô gái không tồi. Em thấy cô ấy
hòa nhã thân thiện, ánh mắt trong trẻo, cử chỉ đún mực, lại không có dàn ông đi
cùng. Quan trọng hơn, vừa rồi cô ấy liếc anh mấy lần.”

Hứa Tuyển đang định lên tiếng,
Quý Bạch từ ngã rẽ hành lang đi vào: “Bà xã, không còn sớm nữa, chúng ta về
thôi.”

Hứa Hủ gật đầu, cô phải về nhà
trông con. Cô quay sang Hứa Tuyển: “Anh, bọn em về đây. Anh hãy suy nghĩ nghiêm
túc lời em nói.”

Hứa Tuyển lười biếng trả lời:
“Anh sẽ dùng hành động để bày tỏ sự quyết tâm. Bây giờ anh sẽ đi làm quen với
người ta ngay, em yên tâm đi.”

Quả thật Hứa Hủ
chờ mong Hứa Tuyển có thể thoát khỏi quá khứ, bắt đầu lương duyên mới. Thấy anh
trai cầm ly rượu đi thẳng về phía cô gái đó, Hứa Hủ mềm lòng, cô không định tiếp
tục can thiệp mà mỉm cười với Quý Bạch: “Chúng ta về thôi.”

Hứa Tuyển đi đến
giữa phòng tiệc. Trước mặt anh là cô gái Hứa Hủ đề cập. Đúng như lời Hứa Hủ, mặc
dù cô gái đang nói chuyện với người khác, nhưng khi phát hiện anh tiến lại gần,
gương mặt nghiêng của cô ửng đỏ, mắt sáng lấp lánh, dáng vẻ trở nên thẹn thùng.

Hứa Tuyển quay đầu,
thấy Hứa Hủ và Quý Bạch đã đi xa. Anh cầm ly rượu uống cạn, đồng thời lướt qua
cô gái, không hề dừng bước

Đêm đã về khuya,
cuộc vui sắp tàn, khách sạn vẫn sáng rực đèn điện.

Hứa Tuyển đứng
ngoài ban công của phòng tiệc, anh ngước nhìn bầu trời đầy sao sáng, uống rượu
một mình.

Lúc
ngà ngà say, anh mơ màng có ý nghĩ: đúng vậy, em gái nói rất đúng, đời người
còn rất dài, mình cũng nên bắt đầu cuộc sống mới.

Loading...
Loading...