Ngự Linh Sư Thiên Tài

  • †ồ Avatar
    †ồ
  • 11 lượt xem
  • 3 tuần trước

Ngự Linh Sư Thiên Tài - Chương 135: Chương 125

Ngôn Ca Hành không
tiếc bản thân bị đau khổ, ở trước mặt mọi người biểu diễn công dụng của
Tân Nhan Trùng, để chứng minh ban đầu mình đảm đương chức vị Quang Minh
Chi Tử tôn kính trước kia, thay đổi dung mạo cũng như đổi tên gọi là
Hoàng Minh, lẻn vào Ma Vực làm nội ứng. Ở trong Ma Vực lợi dụng thân
phận của ngũ thiết kỵ, lén lút vu khống hãm hại, giả tạo không ít cái
gọi là chứng cớ dùng để vu hãm người trong Ma Vực, cuối cùng liên hợp
với Quang Minh Thánh Điện, trong ứng ngoài hợp, một lưới bắt hết Ma Vực.

Hắn vạch trần hành động việc làm năm đó của Thánh Tế tư, người dưới đài
nhìn thấy mà không khỏi kinh hãi, trừ số ít người liều chết trung thành
ra, phần đông người bắt đầu sinh ra hoài nghi đối với Thánh Tế tư.

Nhưng đối với chỉ ra và xác nhận của hắn, Thánh Tế tư cự tuyệt giải
thích phản bác ngay từ đầu, đến cuối cùng trở nên không cần thiết chút
nào.

Đám người Phượng Vũ đang không hiểu vì sao ông ta phản ứng khác thường
thì thánh tế tư đột nhiên ngửa mặt lên trời cười dài, cuối cùng nói với
ba người: “Ta không quan tâm hư danh, ta chỉ muốn thực lực. Ngươi cho là ta quý trọng một vị trí tế ti Tát Lan Ca hèn mọn này sao? Ha ha, ta
cũng chỉ là muốn mượn cái thân phận này, ngưng tụ sức mạnh, giúp ta trở
lại vị diện vốn có mà thôi. Nguyện vọng của ta sắp đạt thành, lại bị
nhóm các ngươi quấy nhiễu, mặc dù phải phí chút trắc trở, cũng không ảnh hưởng đại cục. Cái bọn ngu ngốc ngu xuẩn như đàn bà này, bọn họ có ý
kiến gì, lại có quan hệ gì với ta đâu!”

Nghe hắn tự nói thân phận, Phượng Vũ chỉ giật mình mà thôi. Bởi vì chính nàng cũng chính là người đến từ một thế giới khác, cho nên trình độ
tiếp nhận tương đối cao. Nhưng phản ứng của Ngôn Ca Hành và Phượng Tường thì tương đối kịch liệt.

“Thì ra là ngươi vẫn luôn bày bố! Chuyện sáu mươi năm trước chẳng qua là một phần trong kế hoạch của ngươi! Buồn cười năm đó ta đã làm ra nhiều
chuyện sai lầm như vậy, thì ra chỉ là vì thành toàn dã tâm bừng bừng của ngươi! Chỉ là, đừng tưởng rằng mọi chuyện cũng sẽ như ngươi mong muốn!
Năm đó ta kịp thời tỉnh táo, sau khi phát hiện ra mưu đồ của ngươi,
nhanh chóng quyết định vứt bỏ cái thân phận Quang Minh Chi Tử này, thoát thân ra ngoài, âm thầm tích góp lực lượng đối phó ngươi. Ngươi cho rằng năm đó Ma Quân Lucifer bị phong ấn, là bởi vì ta đại chiến kiệt lực,
không còn lực lượng giết hắn, mới ngược lại tìm cách tiếp theo mà phong
ấn hắn sao? Đó cũng chỉ là ta lấy cớ mà thôi! Ma Quân tâm cao khí ngạo,
chịu sỉ nhục này nhất định sẽ hết sức báo thù! Ta muốn giữ hắn lại làm
một mồi lửa, tương lai cùng nhau đối phó ngươi!”

Nhiều năm qua Ngôn Ca Hành vẫn áy náy vì năm đó điên cuồng sùng bái
Thánh Tế tư mà làm ra chuyện sai lầm, dĩ nhiên càng thêm hận Thánh Tế tư một tay mưu đồ. Nghe chính miệng hắn nói ra mục đích của mình rồi, tức
giận nhất thời tăng tới điểm cao nhất.

Phượng Tường thật sự là thất vọng đau khổ. Mặc dù hắn nhìn như lạnh lẽo
không thích chung đụng với người khác, thực tế lại là người rất trọng
tình cảm. Sáu năm qua từng chút quan tâm của nghĩa phụ đối với hắn hắn
vẫn nhớ kỹ trong lòng, không ngờ, cái gọi là quan tâm hẳn là giả dối,
dưới lớp mặt nạ của Thánh Tế tư, có gương mặt đáng ghê tởm khác.

Nhưng trong lòng hắn vẫn ôm hi vọng ngộ nhỡ, kiên trì hỏi: “Bề ngoài của ngươi có phải cũng như vậy hay không? Huyết án của Phượng gia năm đó,
đến cùng có đúng là ngươi làm hay không?!”

“Hừ, xem ra ngươi là quyết định đứng ở một bên cùng với muội muội tốt
của ngươi rồi. Nếu như đã trở mặt, nói cho ngươi biết cũng không sao, dù sao ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta —— không sai, đó cũng
không phải bộ dáng thật sự ta vốn có. Năm đó ta cùng với người ta chiến
đấu với nhau, năng lượng khổng lồ xé rách thời không, kích thích Ám Năng Lượng, để cho ta đi đến vị diện này. Trong lúc ta xuyên qua thì bị Ám
Năng Lượng cắn nuốt hầu như không còn, ta chỉ có thể linh hồn phụ thể
đến trên người của người đầu tiên nhìn thấy.”

Nghe đến đó, Ngôn Ca Hành nghiến lợi nói: “Cho nên ngươi dựa vào thân
thể của Thánh Tế tư? Khó trách lúc đó chúng ta cũng kỳ quái, từ trước
đến giờ Thánh Tế tư từ ái ôn hòa làm sao sẽ đột nhiên giống như biến
thành người khác, trở nên tràn đầy dã tâm, cũng nghĩ ra kế hoạch điên
cuồng như vậy. Nhưng tài ăn nói của ngươi thật sự quá tốt rồi, chẳng
những dùng một cái đạo lý lớn gọi là giải cứu thiên hạ, phòng ngừa rắc
rối có thể xuất hiện để giải thích hành vi của mình, còn để cho chúng ta vẫn luôn một lòng đối với ngươi!”

Thánh Tế tư hả hê nói: “Thật ra thì phần lớn tông giáo thế gian này, nói một cách thẳng thừng đều là tẩy não mà thôi. Cái dáng vẻ này chính ta ở thế giới kia của mình đã chơi nhiều lắm rồi, ở trên người các ngươi,
chỉ là dùng dao mổ trâu cắt máu gà thôi. Làm phiền các ngươi thay ta
chạy bốn phương, mang Quang Minh Thánh Điện lên địa vị Chí Tôn vô
thượng, để cho ta gia tăng tốc độ hội tụ tài nguyên. Sáu năm trước, rốt
cuộc ta tạo nên được thân thể bản thân lần nữa, cũng bắt đầu chính thức
tìm kiếm biện pháp trở về.”

Trong lòng Phượng Vũ hơi rét, hỏi: “Phượng gia có bảo vật gì mà ngươi cần?”

“Tiểu cô nương cho rằng ta giết người đoạt bảo à, sai lầm rồi, mười phần sai. Cái ta cần cũng không phải là bảo vật, mà là người —— sáu mươi năm trước, khi ta tới vị diện này, đồng thời mang đến hai quả trái cây cất
chứa đầy năng lượng. Đáng tiếc bọn chúng không rơi cùng một chỗ với ta,
nếu không thì ta cần gì phải khổ sở khôi phục lực lượng. Khi ta đoạt
được thân thể lão đầu này, đi tìm kiếm nó trước thì mới phát hiện bọn nó lại bị hai mao đầu tiểu tử ăn vào.”

Thánh Tế tư liếm môi một cái, đầy mặt ảo não: “Trái cây năng lượng có
thể nhanh chóng tăng lên thực lực của ăn người, lúc ấy ta đoạt được thân thể già nua suy yếu này, lực lượng cũng không hề xuất sắc. Ta biết rõ
tạm thời không có cách nào đoạt lấy được đồ vật, chỉ có thể đợi thêm
thời cơ. Cũng may năng lượng trái cây có một chỗ kỳ diệu khác: lực lượng của nó cũng không theo người ăn tử vong mà tiêu diệt, còn có thể truyền lực lượng cho người có huyết mạch thân cận nhất.”

Loading...

Phượng Tường đã không hề ôm lấy bất cứ hy vọng nào đối với Thánh Tế tư
nữa, nghe vậy phẫn nộ quát: “Năm đó lấy được năng lượng trái cây có phải là tổ tiên Phượng gia? Cho nên ngươi liền giết phụ mẫu của ta?”

“Không tệ! Đáng tiếc khi ta động thủ rồi, ta mới phát hiện năng lượng
cũng không ở trong cơ thể hắn, mà là đang ở trên người ngươi.” Thánh Tế
tư điềm nhiên nói: “Lúc ấy ta vốn định giết chết ngươi rồi, nhưng ngại
vì ngươi tuổi còn quá nhỏ, những lực lượng kia bởi vì trên thân thể
ngươi không thể thừa nhận, thì tự động phong ấn một phần.
Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Còn sót lại chỉ có thể chờ sau khi ngươi
lớn lên mới có thể cởi ra. Nếu khi đó ta động thủ, lấy được cũng chỉ là
lực lượng không trọn vẹn. Cho nên ta chỉ có thể chờ, chờ ngươi lớn lên
sẽ hành động thủ. Chỉ là, trong quá trình chờ đợi, ta phát hiện thật ra
thì ta không cần thiết tự thân động thủ, lợi dụng lực lượng đi thay ta
mở ra vết nứt thời không, mà chỉ có thể để cho ngươi, cam tâm tình
nguyện thay ta đi làm chuyện này.”

“Cho nên ngươi mới đối với hắn tốt như vậy, tốt đến nỗi để cho hắn biết
rõ ngươi có thể là hung thủ, vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định một lần lại
một lần muốn xác nhận lại.” Phượng Vũ liếc mắt nhìn sắc mặt tái xanh của Phượng Tường, nói.

Lời của nàng như rắc muối lên vết thương thì có chút quá mức, nhưng mà
chỉ có như vậy, mới có thể nhanh chóng chặt đứt ảo tưởng của Phượng
Tường đối với Thánh Tế tư.

“Ha ha, tiểu nha đầu ngược lại thông minh, một câu nói ra tâm sự của
ta.” Thánh Tế tư nhìn ánh mắt của Phượng Tường, giống như là một con rắn đang nhìn chằm chằm vào con mồi, lãnh khốc vô tình, tràn đầy tính toán: “Cái gọi là cha nợ con trả, năm đó tổ tiên của các ngươi cướp đi lực
lượng của ta, các ngươi làm con cháu phải trả nợ thay hắn, cũng không
quá đáng! Còn có Ma Vực, các ngươi cho là ta gây xích mích người trong
thiên hạ coi Ma Vực là địch chỉ là vì nâng cao địa vị Quang Minh Thánh
Điện? Các ngươi cũng không biết, Lucifer cũng là hậu nhân một trong hai
người năm đó cướp đi trái cây năng lượng của ta! Mà vết nứt thời không
lúc trước dẫn ta tới đây, cũng là ở Ma Vực! Hai chuyện dồn lại, các
ngươi nói ta có nên xuống tay đối với Ma Vực hay không?”

“Ít nói những chuyện đường hoàng mạnh miệng chút đi!” Phượng Vũ trách
mắng: “Nếu như ngươi tới cửa nói rõ ngọn nguồn, chắc chắn chúng ta cho
ngươi. Nhưng ngươi lại vì thế mà giết chết nhiều người vô tội như vậy,
quả thật là điên rồ! Lại còn mặt mũi nói mình không quá đáng!”

Đối mặt bị nàng chỉ trích, Thánh Tế tư bất vi sở động: “Trong mắt ta,
các ngươi cũng chỉ là một bầy kiến hôi thôi. Chỉ là còn có mấy phần giá
trị lợi dụng, cho nên có thể để cho ta có thêm vài phần kính trọng. Nói
nhiều với các ngươi như vậy, đơn giản cũng chỉ bởi vì mấy năm nay không
ai biết mục đích của ta, khiến ta không khỏi tịch mịch, vừa vặn các
ngươi biết mấy phần ngọn nguồn, không bằng định để cho các ngươi chết
được hiểu rõ. Ta đã xác minh địa điểm vết nứt thời không, năng lượng cần thiết ta cũng đã nắm chắt tới tay. Mấy con kiến hôi, các ngươi có thể
chết rồi. Có thể chết ở trên tay của U Hoa ta, là vinh hạnh của các
ngươi.”

Khi Thánh Tế tư đang nói chuyện, giọng nói dần dần thay đổi. Từ lúc bắt
đầu già nua, từ từ trở nên trẻ tuổi. Khi ông ta nói ra hai chữ vinh hạnh thì âm thanh nghe vào trong tai người nghe không khác gì thanh niên. Mà bề ngoài của ông ta vốn là bụng to trải qua thương tang, cũng trong
tiếng kinh hô của mọi người ở đây mà rạn nứt ra từng tấc, lộ ra diện mạo thật sự.

Thân hình của ông ta và nhân loại so sánh ra thì cũng không có chỗ khác
thường, nhưng khuôn mặt lại tương đối quỷ dị. Rõ ràng tất cả ngũ quan
đều hoàn mỹ không thể bắt bẻ, nhưng tụ lại cùng một chỗ thì cũng vô cùng yêu tà, có một loại cảm giác quái dị không nói ra được, không biết từ
đâu lại làm lòng người ta phát rét.

Có lẽ, đây chính là đặc trưng của ngoại tộc.

Mà Thủy Ma thú Tiểu Tĩnh đứng ở dưới đài vẫn khẩn trương chú ý tình thế
bên này, sau khi nhìn thấy hình dáng chân thực của Thánh Tế tư thì kinh
hô: “Chuyện gì xảy ra? Bộ dáng của hắn thế nào lại biến thành người kia
xuất hiện ở Phượng gia năm đó?”

Thấy hắn lột đi ngụy trang, trái tim đám người Phượng Vũ căng lên, biết
là hắn muốn động thủ. Nhưng lực lượng của Thánh Tế tư quả nhiên mạnh mẽ, bọn họ thậm chí còn không còn kịp lấy ra vũ khí phòng ngự nữa, thì
Phượng Tường đã bị ông ta dùng pháp thuật đánh ngã. Phượng Vũ không kịp
cứu viện, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phượng Tường bị hắn bắt đến trong
ngực.

Một tay ôm Phượng Tường hôn mê, U Hoa mở một bàn tay ra, linh lực cuồn
cuộn không dứt làm như không có điểm cuối, từ trong tay ông ta lưu
chuyển ra, tạo thành quả cầu ánh sáng khổng lồ như hư mà lại thực, áp
lực cường thế khổng lồ mà vô hình trong nháy mắt bao phủ mỗi người ở
đây.

“Kẻ nghịch ta, chết!”

“Dừng tay!”

Mắt thấy quả cầu ánh sáng sắp rơi vào chỗ đám người đông đúc, tạo thành
bi kịch không thể vãn hồi. Nhưng lúc này vẫn khi nó còn lơ lửng ở giữa
không trung muốn rơi lại chưa thể rơi xuống, có một người phát sau mà
đến trước, vượt lên trước hóa ra tấm lưới ánh sáng màu xanh nhạt, gắn
kết lại rồi bảo vệ ở trên đầu mọi người.

Quả cầu ánh sáng rơi vào bên trên tấm lưới ánh sáng, phát ra ánh sáng
thuần túy chói mắt, cũng khuấy động ra linh lực chập trùng cực lớn, chấn động làm cho rất nhiều người không tự chủ được mà ngã ngồi trên mặt
đất, đủ loại hoảng sợ, chỉ sợ lưới ánh sáng không cách nào ngăn cản quả
cầu ánh sáng hủy diệt một kích.

Cũng may lưới ánh sáng đong đưa mấy cái, cuối cùng vẫn tiếp nhận đòn tấn công nặng nề của quả cầu ánh sáng. Vốn là chỗ bị đánh đến mất đi vẻ
sáng bóng, cũng lưu chuyển ra ánh sáng xanh nhạt lần nữa.

Thấy thế, U Hoa cười lạnh nói: “Có chút ý nghĩa, như vậy thử cái này một chút.”

Nói xong, ông ta gia tăng thúc giục lực lượng. Quả cầu ánh sáng đột
nhiên căng phồng lên, bộc phát ra ánh sáng càng thêm đốt người. Lưới ánh sáng ở dưới sự trùng kích của nó đánh vào mà từ từ ảm đạm phai mờ, mắt
thấy ánh sáng càng ngày càng nhạt mỏng, cho thấy sẽ không đỡ được một
kích này.

Nhưng người mở tấm lưới ánh sáng lại cười khẩy: “Vậy thì như thế nào.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã bắt đầu thúc giục linh lực. Lưới ánh sáng cấp
tốc thu nhỏ lại, co rút thật nhanh, bọc quả cầu ánh sáng lại thật chặt.
Trong thời khắc cả quả cầu ánh sáng bị bao bọc kia, hắn không cho U Hoa
cơ hội phản kích, hét to: “Tán!” Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Kèm với sóng va chạm cực lớn, vô số điểm sáng sáng ngời giống như sao
rơi bay tứ tán, mà quả cầu ánh sáng và lưới ánh sáng đều đã biến mất
không thấy. Thì ra là, người nọ hẳn là đã khiến cho hai cỗ lực lượng
đồng thời tan biến. Chỉ có như vậy, mới sẽ không thương tổn đến người
chung quanh.

Thấy người tới cường hãn như vậy, U Hoa có một loại cảm giác quân cờ bị
người kia kéo loạn ngoài ý muốn, không khỏi quát hỏi: “Là ai?!”

“Không phải là ngươi công bố muốn lấy lực lượng thuộc về ngươi sao, thế nào ngay cả ta cũng không nhận ra.”

Kèm theo lời nói ngạo nghễ, một bóng dáng thon dài nổi trội rơi vào trên thánh đàn. Đây là một nam nhân anh tuấn thành thục, khi giơ tay nhấc
chân cũng giống như có chứa ma lực, làm cho người ta không dời mắt được. Nhất cử nhất động của hắn cũng không có chỗ để bắt bẻ, trên khuôn mặt
anh tuấn, giữa hai lông mày ẩn hàm ngạo nghễ. Nhưng lúc hắn nhếch môi
cười nhạt thì bên trong đường cong mỉa mai lại có dịu dàng ưu nhã không
nói ra được.

Từ khuôn mặt đến thân hình, hắn quả thực chính là bộ dáng tình nhân hoàn mỹ mà tất cả thiếu nữ trong thiên hạ đều nảy sinh xuân tâm mơ mộng.

Phượng Vũ chưa từng thấy qua nam nhân này, nhưng lần đầu tiên nhìn nhìn
thấy hắn, không hiểu sao lại cảm thấy hết sức quen thuộc. Thấy nam nhân
mỉm cười đi tới hướng mình thì nàng bật thốt lên: “Sư phụ?!”

Nghe vậy, nam nhân nụ cười sâu hơn: “Không hổ là A Vũ, nhìn một cái thì nhận ra ta.”

“Sư phụ, ngươi thu hồi thân thể ban đầu rồi?”

“Không tệ, không chỉ là như vậy, lực lượng của ta còn mạnh hơn mấy phần lúc hưng thịnh nhất năm đó.” Lucifer nói.

Trong lúc nói chuyện, hắn nhìn thấy Ngôn Ca Hành gắt gao đứng ở bên cạnh Phượng Vũ, không khỏi nhíu nhíu mày, nụ cười cũng phai nhạt đi: “Hoàng
Minh? Phi Thiên?”

Liếc thấy Ma Quân hiện thân, trong lòng Ngôn Ca Hành dâng lên rất nhiều
tư vị, phân biệt không rõ: “Hai cái tên này đại biểu thân phận trước kia của ta, mà bây giờ, ta là Ngôn Ca Hành.”

Lucifer nhìn lên nhìn xuống đánh giá hắn mấy lần, chợt nói: “Làm sao ngươi còn nữ nhân hơn năm đó rồi hả?”

“Bề ngoài không có nghĩa là thực lực, bệ hạ.” Ngôn Ca Hành nói. Đây
chính là câu nói đầu tiên năm đó khi bọn họ mới gặp gỡ thì hắn nói với
Lucifer.

Ánh mắt Lucifer khẽ động, hiển nhiên là vẫn nhớ những lời này: “Năm đó ngươi bán đứng ta…ta đã hận ngươi sáu mươi năm.”

“. . . . . .”

“Nhưng mới vừa rồi ta lại nghĩ thông suốt. Trước kia ta hận ngươi, bởi
vì chúng ta là huynh đệ, ngươi lại phản bội ta… tự nhiên ta khó kìm
phẫn hận. Hiện tại ta hiểu rõ ngươi là mật thám, có chủ khác, đã như
vậy, ta hận ngươi cũng là vô ích. Nhưng ta sẽ thay từng người chết ở
dưới tay của ngươi, đòi lại một công đạo.”

Lấy tính tình của Lucifer, nói ra những lời này hiển nhiên đã là trình
độ tha thứ nào đó. Ngôn Ca Hành hoàn toàn không ngờ hắn sẽ nói như vậy,
trong lúc nhất thời sửng sốt nói không ra lời. Diendanlequydon~ChieuNinh Hắn đã sớm làm xong chuẩn bị sẽ bị cố nhân Ma Vực giận dữ mắng mỏ thậm
chí tính toán ra tay, nhưng lại không ngờ, Lucifer lại sẽ tha thứ cho
hắn.

“Lo lắng làm cái gì? Không muốn đánh chết lão nhân kia rồi hả?” Lucifer trực tiếp vỗ vai Ngôn Ca Hành.

“. . . . . . Dĩ nhiên muốn!” Ánh mắt phức tạp của Ngôn Ca Hành trở nên kiên định.

“Còn có ta.” Phượng Vũ nhìn Phượng Tường hôn mê bất tỉnh, cũng đang giận dữ.

Ba người sóng vai hướng đi tới U Hoa, khí thế hừng hực, một đi không trở lại.

Mặc dù U Hoa có nắm chắt chiến thắng, nhưng đối đầu với ánh mắt kiên
định của ba người, trong lúc nhất thời lòng tin lại bị dao động. Ngừng
lại một chút, mới tìm được lí do thoái thác: “Không biết tự lượng sức
mình!”

“Biết ngươi lai lịch bất phàm, cho nên ta cũng không có ý định khách khí với ngươi.” Lucifer vừa dứt lời, Thú triều do ma thú tạo thành dần dần
tuôn tới thánh đàn. Mọi người đầu tiên là thất sắc kêu lên, tiếp theo
phát hiện bọn ma thú cũng không xâm phạm loài người, mà là tự xếp đội
hình đi tới thánh đàn thì mới thở dài một hơi, không hiểu sao nhìn tất
cả xảy ra.

Thấy Ban Tư ở trong bầy thú tự nhiên chỉ huy, Tiểu Đoàn tử trước kia ở
bên hiệp trợ, và phụ thân Tiểu Đoàn tử đang bận rộn lấy lòng Tiểu Tĩnh,
Phượng Vũ sáng tỏ: “Thì ra là ngươi tìm trợ thủ.”

“Năm đó hắn đối với ta thế nào, thì hiện tại ta trả lại từng chút một.”
Lucifer nhìn U Hoa, tràn đầy oán giận: “Nợ máu của Ma Vực, sẽ dùng máu
của ngươi để rửa sạch!”

“Hừ, vài con ma thú còn chưa khai hóa mà thôi, ngươi cho là ta sẽ sợ bọn nó sao?”

U Hoa còn chưa dứt lời, dưới đàn lại là một trận rối loạn, mấy ngàn vệ
sĩ mặc giáp cầm kiếm, chỉnh tề đi vào quảng trường. Mà dân thường, thì
bị sơ tán đi ra. Một thanh niên anh tuấn giơ Trường Đao thếp vàng lên
nhắm vào U Hoa: “Cộng thêm Triêu Hoa đế quốc và Dong Binh Đoàn “máu cây
tường vi” như thế nào?”

Thanh niên này chính là Mạnh Nguyên Phủ, mà đứng ở bên cạnh hắn lại là Luật Cung Thương.

Thì ra là, khi từ sau khi Phượng Vũ rời đi, Luật Chấn Thanh dùng tốc độ
nhanh nhất ổn định dập tắt tai họa ngầm trong nước. Khi dò la được tàn
đảng của Tật Phong Lang đang tiến về phía Quang Minh Thánh Điện, ý đồ
bất lợi đối với Phượng Vũ thì Mạnh Nguyên Phủ tự động bày ra thân phận
của mình thực tế là đoàn trưởng Dong Binh Đoàn “máu cây tường vi”, cùng
Luật Cung Thương tiến về phía Quang Minh Chi Thành.

Mà chuyện chính là khéo như vậy, khi bọn hắn vừa đuổi tới nơi này, thì
đúng lúc thấy Ngôn Ca Hành tiết lộ chuyện năm đó, Thánh Tế tư bại lộ
gương mặt thật. Thuận nước đẩy thuyền, hai người Mạnh Nguyên Phủ và Luật Cung Thương liền phát động vệ binh và đoàn chúng một đường cải trang mà đến, ra mặt lên tiếng ủng hộ.

Lấy được bằng hữu tương trợ, trái tim Phượng Vũ ấm áp một hồi. Nàng gật
đầu ra hiệu về phía hai người cách đó không xa, ngay sau đó khiến Chu
Tước và Vân Thâm Lam hiện thân: “Để cho cái tên không biết từ nơi nào
chạy tới đây nhìn một chút lợi hại của Tát Lan Ca!”

Chu Tước khẽ cười một tiếng, hiện ra chân thân. Sải cánh thật dài nhất
thời làm cho một vùng trên bầu trời Quang Minh thành nhiễm đỏ bừng. Mọi
người đắm chìm trong ánh sáng thần kỳ của Chu Tước, rối rít quỳ rạp sát
đất hành lễ đối với thụy thú chỉ xuất hiện qua ở trong truyền thuyết
này.

Mặc dù tên “máu cây tường vi” là Dong Binh Đoàn, thực tế lại một phần
của Đồ Nam Đại Lục – Đệ Nhất Đế Quốc, theo một ý tứ nào đó mà nói, nó
đại biểu cho ý chí Đệ Nhất Đế Quốc. Diendanlequydon~ChieuNinh Hai đại đế quốc, cộng thêm Viễn Cổ Linh Thú, cũng đang đứng về phía đối địch với
Thánh Tế tư. Cộng thêm mới vừa rồi mọi người đều nghe được lời của hắn,
bất tri bất giác, U Hoa đã trở thành kẻ địch của tất cả mọi người.

Ý thức được điểm này, U Hoa ý thức được hôm nay mình không chiếm được
điều hay. Hắn chuyển động tầm mắt, lập tức nghĩ ra đối sách: “Phượng Vũ, nếu ngươi muốn tánh mạng Phượng Tường, thì cùng với Ma Quân của ngươi
đến Ma Vực tìm ta! Ta sẽ ở tại vết nứt thời không chờ ngươi!”

“Đứng lại!”

Làm sao U Hoa làm theo mong muốn của mọi người, theo ánh sáng pháp thuật dịch chuyển không gian lóe lên, hắn đã mang theo Phượng Tường biến mất ở trong hư không.

“Đáng chết!” Phượng Vũ giọng căm hận nói. U Hoa nói đi Ma Vực, dĩ nhiên
là muốn một lưới bắt hết lực lượng của Lucifer và Phượng Tường, dùng để
chuyển hóa thành lực lượng mở ra vết nứt thời không.

Dĩ nhiên Lucifer cũng hiểu một điểm này, đã tính trước nói: “Yên tâm,
không có ai hiểu rõ Ma Vực hơn ta. Ta sẽ để cho Lão Bất Tử này vùi thân ở Ma Vực, cứu ca ca nàng về.”

“Đúng vậy, Tiểu Phượng Vũ, ta cũng rất hiểu rõ Ma Vực, nàng không cần
gấp gáp, lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ giết chết tên kia.” Ngôn Ca
Hành nói xong, tự nhiên mà muốn đi vịn bả vai của Phượng Vũ, lại bị một
cái tay khác ngăn lại, Lucifer nhìn hắn chằm chằm: “Quản tốt móng vuốt
của ngươi, không cần loạn đụng người của ta.”

“Người của ngươi? Ma Quân bệ hạ, ta không có nghe lầm chứ, mới vừa rồi
Tiểu Phượng Vũ lại gọi ngươi là sư phụ.” Ngôn Ca Hành nói thẳng ra hắn ý ở ngoài lời, không chút nào yếu thế nói: “Sư phụ như cha, nếu như muốn
ta nói thì trước gọi ngươi

Ngự Linh Sư Thiên Tài -  Chương 135: Chương 125

Loading...
Loading...